Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 2 : Robot bạn đời – Đặt hàng ngay bây giờ, tặng kèm combo “ai cũng hiểu là gì đấy”...

Trước Sau

break

“Sau này việc lớn trong nhà đều phải nghe theo sự sắp xếp của tôi.” Trình Đống có vẻ là một người đàn ông rất thích thể hiện cái tôi, “Phải biết an phận thủ thường, chồng chúa vợ tôi nuôi dạy con cái, đừng có mấy cái tham vọng sự nghiệp không thực tế làm gì, cô làm giáo viên là tốt lắm rồi, vừa đủ nhàn nhã. Còn về tính cách ấy à, tôi cũng có yêu cầu đấy, nói năng phải dịu dàng, không được cãi lời, đặc biệt là ở bên ngoài phải biết giữ thể diện cho tôi. Ồ, còn nữa, dù là ở nhà hay ở ngoài đường thì đều phải đoan trang xinh đẹp, nhưng ăn diện phải có mức độ, không được ăn mặc hở hang lòe loẹt.”

Ánh mắt anh ta lướt qua ngón tay thon thả trắng trẻo của Thư Dương, “Còn nữa, việc nhà cửa phải làm tốt vào, dạ dày tôi không tốt, phải được ăn cơm nước sạch sẽ vừa miệng nấu ở nhà.”

“Cậu Trình đây quan niệm vẫn còn khá truyền thống nhỉ.” Nụ cười trên mặt người mẹ nhạt đi một chút, “Vậy còn chuyện sính lễ, bên nhà cậu có thể đưa được bao nhiêu?”

“Sính lễ thì cứ theo phong tục ở quê tôi thôi, tám mươi tám nghìn tệ, sau đó nhà gái sẽ mang số tiền này về lại tổ ấm nhỏ của hai đứa. Còn về của hồi môn, cháu hy vọng nhà bác có thể cho một chiếc xe bay năng lượng mới trị giá ba trăm nghìn tệ để cháu đi làm cho tiện. Sinh con thì tốt nhất là sinh hai đứa, một trai một gái, cô ấy vừa có lương nghỉ thai sản cộng thêm kỳ nghỉ đông nghỉ hè, kết hợp lại tự chăm con là hoàn toàn không thành vấn đề…”

Anh ta thao thao bất tuyệt nói một tràng dài, nhưng Thư Dương ở phía đối diện lại không nói lấy một câu.

Chờ đến khi anh ta tạm thời dừng lại, lên tiếng gọi Thư Dương: “Cô giáo Thư, đừng chỉ mải nghe tôi nói chứ, ăn chút thức ăn đi!”

Thư Dương nhìn mấy đĩa thức ăn bị “ô nhiễm” trước mặt, thực sự không thể nuốt trôi nổi một miếng nào.

Cô chậm rãi đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác và túi xách trên lưng ghế, nói một cách lịch sự tử tế: “Anh Trình này, tôi nghĩ có lẽ tôi hoàn toàn không phù hợp với những yêu cầu của anh dành cho người vợ tương lai đâu, vậy nên xin phép không làm mất thời gian quý báu của anh nữa.”

Cô quay sang người mẹ đang có chút ngỡ ngàng: “Mẹ, chúng ta đi thôi.”

“Ơ kìa, chuyện gì thế này, sao tự dưng lại bỏ đi chứ!” Trình Đống đứng phắt dậy, không hiểu có chuyện gì đang xảy ra.

“Bàn số bảy, chi phí của hai người làm phiền cô chia đôi hóa đơn ra giúp tôi nhé. Phần của tôi và người đàn ông kia thì chia đôi.” Thư Dương đi đến quầy thu ngân nói với nhân viên phục vụ.

Thấy cô không ưng mình, Trình Đống có chút mất bình tĩnh, sừng sộ lên: “Cô cũng không tự nhìn lại mình đi, cô đã hai mươi lăm tuổi rồi đấy! Thuộc hàng gái ế rồi còn gì nữa! Tôi đây còn chẳng thèm chê cô, thế mà cô lại còn dám kén chọn tôi cơ à!”

Thư Dương kéo mẹ mình, đầu cũng không thèm ngoảnh lại mà bước thẳng ra khỏi nhà hàng.

Đi đến trạm xe buýt, bà Nhan giữ chặt lấy cánh tay cô: “Ý con là sao hả? Bảo đi là đi luôn, trong mắt con có còn người mẹ này nữa không?”

“Mẹ, con với anh ta không hợp nhau.” Thư Dương kiên nhẫn giải thích, “Mẹ nghe thử những lời anh ta nói mà xem, bây giờ là năm hai nghìn một trăm hai mươi sáu rồi đấy! Robot thông minh đều đã được phát minh ra rồi, người ngoài hành tinh cũng đã được phát hiện từ lâu rồi! Thế mà anh ta vẫn cứ như cái ông già phong kiến cổ hủ ấy!”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương