Bà Nhan tức đến mức lồng ngực phập phồng: “Phong kiến thì đã làm sao, chứng tỏ người ta có trách nhiệm với gia đình, hơn nữa công việc của cậu Trình vừa nở mày nở mặt vừa ổn định, lại có nhà ở nội thành, điều kiện tốt như thế mà con còn kén cá chọn canh! Con tốt nghiệp được hai năm rồi, đi xem mắt biết bao nhiêu lần rồi hả? Chẳng ưng nổi một ai! Cứ tiếp tục thế này thì con sẽ biến thành bà cô già lỡ thì cho mà xem!”
Thư Dương nhìn khuôn mặt đỏ gay của mẹ, trong lòng dâng lên một nỗi mệt mỏi và bất lực vô bờ.
“Mẹ à, tìm người yêu chứ có phải làm nhiệm vụ đâu mẹ, thà thiếu còn hơn chọn bừa.”
“Con nói thì nghe nhẹ nhàng lắm! Bộ mặt của mẹ biết giấu vào đâu hả? Hả? Dì của con ấy, ngày nào cũng nhắn tin ‘quan tâm’ mẹ ở trong nhóm chat gia đình, cứ bảo là Dương Dương nhà chị giỏi giang như thế sao mãi mà chẳng thấy tăm hơi gì thế nhỉ? Đứa con gái học trường nghề làm tóc của dì con kìa, giờ đã gả cho giám đốc công ty rồi, vẻ vang biết bao nhiêu! Còn con thì sao? Giáo viên nhân dân, nghe thì oai đấy, mà đến một mống người yêu cũng không tìm nổi! Bây giờ mẹ mà thấy dì con là mẹ phải đi đường vòng đấy!”
Thư Dương cảm thấy một nỗi bất lực sâu sắc, không phải kiểu chán ghét như đối với Trình Đống, mà là nỗi đau lòng khi ngay cả người thân thiết nhất cũng không thể thấu hiểu mình.
Cô thở dài một tiếng, kiên nhẫn nói: “Mẹ, nếu dì làm cho mẹ khó chịu như vậy thì điều mẹ nên làm là xem xét lại mối quan hệ thân thích này và tránh xa dì ấy ra. Chứ không phải biến cái sai và sự hẹp hòi của dì ấy thành áp lực và sự trách móc đổ lên đầu con.”
“Con bớt mang mấy cái đạo lý lớn lao đó ra nói với mẹ đi!” Bà Nhan bị nghẹn họng một cái, càng thêm tức giận, “Mẹ nói không lại con! Con là người có học, mồm miệng đỡ chân tay giỏi lắm! Nhưng người có học thì không cần kết hôn, không cần sinh con đẻ cái chắc? Phụ nữ trên đời này, kiểu gì cũng phải có một bến đỗ cuộc đời chứ!”
Phía xa, chiếc xe buýt sáng đèn đang chậm rãi đi tới.
“Mẹ, thôi không nói nữa, xe đến rồi.” Thư Dương giống như chạy trốn mà bước lên xe.
“Thư Dương!” Bà Nhan ở phía sau lớn tiếng đe dọa, “Con nghe cho kỹ đây! Con mà cứ nuông chiều cái tính này của mình, không chịu lo tìm một người đàn ông đáng tin cậy để kết hôn thì mẹ… mẹ coi như không có đứa con gái này luôn! Chúng ta cắt đứt quan hệ mẹ con!”
Cửa xe mở ra, Thư Dương vội vàng bước lên, không hề quay đầu lại, sau khi quẹt thẻ liền đi thẳng xuống hàng ghế phía sau xe rồi ngồi xuống.
Cô tựa trán vào tấm kính cửa sổ, nhắm nghiền mắt lại.
Mệt mỏi quá. Đúng lúc này, điện thoại rung lên, là yêu cầu gọi video từ cô bạn thân Lam Bạch Chanh.
Thư Dương vỗ vỗ lên mặt mình rồi bấm nhận cuộc gọi.
“Dương Dương, sao rồi? Buổi xem mắt hôm nay thế nào?” Cô bạn thân vừa tập yoga vừa gọi video với cô.
“Đừng nhắc đến nữa.”
Thư Dương kể sơ qua tình hình ngày hôm nay, Lam Bạch Chanh uốn éo người làm tư thế con mèo duỗi mình, chậc chậc cảm thán: “Trời đất ơi… Bây giờ là thời đại nào rồi, cổ vật được đào lên từ lòng đất chắc cũng chẳng có cái tư tưởng phong kiến lỗi thời như anh ta đâu nhỉ.”
“Đúng thế đấy.”
“Tớ nói này, cảm xúc của cậu cũng ổn định quá rồi đấy nhé! Phải là tớ mà gặp trúng loại người như vậy, tớ lật bàn luôn tại chỗ rồi!”
“Có mẹ tớ ở đấy nữa, không tiện làm căng.”
---