Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 1 : Robot bạn đời – Đặt hàng ngay bây giờ, tặng kèm combo “ai cũng hiểu là gì đấy”...

Trước Sau

break

Thư Dương sắp nóng đến mức toát mồ hôi rồi.

Nhưng điều khiến cô cảm thấy khó chịu hơn cả cái không khí oi bức từ lò sưởi của nhà hàng, chính là gã đàn ông xem mắt đang nói năng vung vít, nước bọt bay tứ tung ở phía đối diện.

Gã này tên là Trình Đống, nghe nói đang làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài, kiếm được nhiều tiền, tương lai vô cùng rộng mở.

Đây là đối tượng được mẹ của Thư Dương sàng lọc vô cùng kỹ lưỡng.

Thế nhưng, anh ta ăn cơm cứ nhai chóp chép, lúc nói chuyện thì nước bọt bay đầy trời.

Thư Dương cảm thấy hơi buồn nôn.

Ánh mắt của gã đàn ông xem mắt cứ thế đảo qua đảo lại trên người cô, không hề che giấu sự hài lòng dành cho người phụ nữ trước mặt.

Thư Dương là một cô gái xinh đẹp, mang nét đẹp điển hình của phụ nữ Á Đông, khung xương nhỏ nhắn, ngoan ngoãn và dịu dàng.

Để đi xem mắt, hôm nay cô đã mặc một chiếc váy liền thân màu trắng kem hơi gợi cảm một chút.

Đường cong vóc dáng thon thả, mái tóc dài thướt tha, đôi mắt trong trẻo lặng im kia giống như chú nai nhỏ trong rừng sâu, toát lên vẻ ngây thơ chưa trải sự đời.

Đúng chuẩn gu thẩm mỹ của phần lớn những “người đàn ông truyền thống”.

Bà Nhan, mẹ của Thư Dương, khẽ chạm vào chân cô ở dưới gầm bàn, ra hiệu bảo cô hãy thể hiện thái độ nhiệt tình hơn một chút.

Nhưng cô thực sự chẳng có chút cảm giác nào với người đàn ông này, rất khó để tỏ ra nhiệt tình cho được.

“Cô giáo Thư, ngoài đời cô còn đẹp hơn trong ảnh nữa.” Trình Đống buông lời khen ngợi.

Thư Dương chỉ mỉm cười lịch sự rồi không nói gì, bà Nhan lập tức đỡ lời thay con gái, khách sáo đáp lại: “Đâu có đâu có, cậu Trình đây cũng rất đẹp trai mà.”

Thư Dương nhìn lướt qua cái bụng bia của gã đàn ông.

Cái này so với hai chữ “đẹp trai” trong định nghĩa của cô thì không thể nói là có khoảng cách lớn, mà phải nói là chẳng liên quan gì đến nhau luôn.

Thật ra, cô ít nhiều gì… cũng là người thích cái đẹp.

Trình Đống cười khiêm tốn: “Đẹp trai hay không chẳng quan trọng, đàn ông quan trọng nhất vẫn là sự nghiệp.”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Bà Nhan hùa theo nói, “Đàn ông thì nên lấy sự nghiệp làm trọng, Dương Dương nhà chúng tôi cũng nghĩ như thế.”

“Cô giáo Thư làm công việc này tốt thật đấy.” Trình Đống dường như không muốn chỉ nói chuyện với mỗi bà Nhan, anh ta hướng mắt về phía Thư Dương vẫn luôn giữ im lặng, “Công việc ổn định, có kỳ nghỉ đông nghỉ hè, sau này chăm lo cho gia đình, dạy dỗ con cái thì quá là hợp lý luôn!”

Mẹ Thư Dương vội vàng tiếp lời: “Dương Dương nhà chúng tôi biết chăm sóc người khác lắm, lại còn nấu ăn rất ngon nữa!”

Trình Đống gật đầu, ra vẻ như đang nghiệm thu một món tài sản hợp chuẩn.

Thư Dương nhìn nước bọt của anh ta bắn cả vào mấy đĩa thức ăn còn chưa đụng đũa trên bàn, âm thầm… đặt đôi đũa trong tay xuống.

Hoàn toàn mất hết cảm giác thèm ăn.

“Công việc của tôi sau này rất có thể sẽ phải đi công tác thường xuyên.” Trình Đống nói tiếp, “Cho nên, yêu cầu của tôi đối với một nửa kia chỉ gói gọn trong bốn chữ, lo cho gia đình.”

“Điều này là đương nhiên rồi.” Bà Nhan thấy Thư Dương không hé răng nửa lời, dứt khoát đứng ra đại diện toàn quyền lo liệu buổi xem mắt cho con gái luôn, “Gia đình chúng tôi nuôi dạy con gái cũng theo hướng đó, phải biết chăm lo cho gia đình nhiều hơn.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương