Diễm Linh nghĩ, nếu hắn là một cô nương, mà có người đối xử rộng rãi như thế, hắn chắc chắn sẽ cảm động đến yêu người ta luôn cho xem.
Đan dược quý giá biết chừng nào chứ. Vậy mà tên phá gia chi tử như Tật Vô Ngôn lại dám đem đan quý tặng người như rải đậu, đúng là phóng khoáng quá mức!
Hừ! Thế sao không nghĩ đến việc tặng cho hắn vài viên chứ? Chỉ vì hắn không bị thương thôi sao? Thật là bất công!
Diễm Linh rời đi, Diễm Tiêu tất nhiên cũng đi theo.
Trước khi tiến vào Truyền Tống Trận, Diễm Ngạo Thương còn chưa nói hết lời đã im lặng. Thật ra, tốt nhất là nên để hắn đi cùng Phần Tu, như thế sẽ an toàn hơn. Nhưng tình hình bây giờ, bọn họ cũng chẳng thể mặt dày bám theo nữa. Phần Tu đã mở miệng muốn chia ra, bọn họ còn biết làm sao?
Nhìn từng người một rời đi, Tật Vô Ngôn bắt đầu thấy lo:
“Nếu người của Minh Dương Tông thực sự tìm họ gây chuyện, thì phải làm sao bây giờ?”
Hắn không muốn vì chuyện của bọn họ mà làm liên lụy người khác, càng không muốn mắc nợ nhân tình ai cả, bởi vậy trong lòng càng thêm nặng nề.
Phần Tu lạnh nhạt đáp:
“Chỉ cần bọn họ từng là người từ các quốc gia phụ thuộc Thanh Vân Tông, thì sớm muộn gì cũng bị Minh Dương Tông nhắm tới. Không nhất thiết là do chúng ta.”
Tật Vô Ngôn tò mò hỏi:
“Thanh Vân Tông với Minh Dương Tông quan hệ kém đến vậy sao? Chẳng lẽ mười đại tông môn đều như thế?”
Phần Tu hờ hững nói:
“Thanh Vân Tông và các tông môn khác bề ngoài vẫn giữ được hòa khí. Nhưng với Minh Dương Tông thì... đến ngoài mặt cũng không thể giả vờ được.”
Tật Vô Ngôn chau mày:
“Vậy thì chẳng phải căng thẳng quá rồi sao? Thật sự không thể hòa giải được ư?”
“Rốt cuộc là thù hận sâu đến mức nào mà khiến hai đại tông môn, ngay cả đệ tử khi gặp nhau cũng phải tìm cách làm khó nhau?”
“Minh Dương Tông mỗi năm ít nhất giết hơn chục đệ tử chính thức của Thanh Vân Tông. Mỗi lần ra ngoài nhận nhiệm vụ rèn luyện, thế nào cũng có người chết không rõ ràng. Khi tông môn điều tra thì luôn lần ra dấu vết của Minh Dương Tông. Đã vậy, Thanh Vân Tông tất nhiên phải đáp trả. Chuyện này xảy ra từ rất lâu rồi, ngươi nói xem, còn hòa giải nổi nữa không?” – Phần Tu hỏi ngược lại Tật Vô Ngôn.
Tật Vô Ngôn há miệng sững sờ, hiển nhiên bị lời của Phần Tu làm chấn động.
Mỗi năm có mấy chục đệ tử ngã xuống như thế, mối thù này cứ thế tích tụ mãi… chỉ sợ bây giờ chỉ còn thiếu một ngòi nổ để bùng phát thành đại chiến giữa hai tông môn mà thôi.
“Biểu ca có biết nguyên nhân sâu xa dẫn đến mâu thuẫn giữa hai tông môn không?” – Tật Vô Ngôn đột nhiên rất tò mò, bộ dạng hóng chuyện không giấu nổi.
Phần Tu liếc hắn một cái, hỏi:
“Giờ này mà ngươi còn có tâm trí quản chuyện mâu thuẫn giữa tông môn à?”
“Hả?” – Tật Vô Ngôn gãi đầu – “Thì ta rảnh rỗi quá mà… nghe bát quái cho đỡ buồn.”
“Rảnh thì đi tu luyện.” – Phần Tu dứt lời, ném cho hắn một vật nhỏ.