Tiểu nhân này được chế tác cực kỳ tinh xảo, giống hệt một chân nhân bị thu nhỏ theo tỷ lệ hoàn hảo.
Tật Vô Ngôn lật qua lật lại xem hồi lâu, vẫn chẳng đoán ra công dụng:
“Biểu ca, cái này là gì vậy?”
“Đây là công pháp hộ thể tên ‘Đại La Kim Cương Thể’. Những loại công pháp hộ thể hoặc thân pháp bí kỹ như thế này vốn cực kỳ hiếm. Ta mới nghiên cứu qua một chút, tuy chỉ là Huyền giai trung cấp, nhưng lúc trước nó có thể chống đỡ được vài đòn Tử Viêm Quyền Bạo – một võ kỹ Huyền giai cao cấp của ta – mà không bị phá hủy.”
“Nghe La Điền nói, đây là bảo vật hắn tìm được trong một bí tàng thời viễn cổ. Đã là đồ từ bí tàng viễn cổ thì sao có thể tầm thường? Ngươi nên nghiên cứu cho thật kỹ rồi tu luyện cho tốt.”
Phần Tu tin rằng tiểu nhân tử kim này tuyệt đối không đơn giản, nhưng vẫn quyết định giao cho Tật Vô Ngôn tự mình tìm hiểu và lĩnh ngộ.
Tật Vô Ngôn khó hiểu hỏi:
“Nhưng mà… cuối cùng La Điền chẳng phải vẫn bị biểu ca phá hủy Đại La Kim Cương Thể đó sao?”
“Đó là do chính bản thân hắn kém cỏi, chưa chắc đã vì công pháp hộ thể kia không đủ mạnh.” – Phần Tu đáp dứt khoát, vẫn tin chắc rằng tiểu nhân tử kim kia tuyệt đối không đơn giản.
“Ngươi tuy không chuyên tu võ đạo, nhưng có một môn công pháp hộ thể, ít nhiều cũng giúp ngươi bảo vệ bản thân tốt hơn.” – Phần Tu nói, rồi lại rút ra một quyển sách khác đưa cho Tật Vô Ngôn – “Còn thứ này, ngươi cũng phải tu luyện.”
Tật Vô Ngôn nhận lấy, liếc nhìn bìa sách, thấy trên đó viết bốn chữ: Tử Tiêu Huyền Ngọc Thủ.
Võ kỹ Huyền giai cao cấp! Còn chẳng phải chính là chiêu cuối cùng La Điền thi triển sao? Dù vậy, cuối cùng vẫn bị Phần Tu phá giải.
Tật Vô Ngôn đột nhiên cảm thấy bản thân đang… quá tải. Thật sự không còn tí thời gian rảnh nào nữa. Nào là luyện võ, luyện đan, luyện trận… sau này chắc còn phải luyện khí. Thời gian để phát ngốc hay ngủ một giấc cũng không có luôn.
Hắn ỉu xìu nhét tiểu nhân tử kim và Tử Tiêu Huyền Ngọc Thủ vào túi Càn Khôn của mình. Người khác mà nhận được những thứ công pháp và võ kỹ quý giá này chắc chắn sẽ vui đến phát cuồng, còn hắn thì chẳng vui chút nào, vì cảm thấy bản thân căn bản không cần tu luyện mấy thứ này.
Thấy hắn như vậy, Phần Tu đưa tay xoa đầu hắn, giọng cũng trở nên dịu lại:
“Ta để ngươi tu luyện mấy thứ này, không phải để ngươi đi đánh người, mà là để ngươi có thể tự bảo vệ mình, không đến mức bị kẻ khác làm tổn thương.”
Tật Vô Ngôn gật đầu. Hắn hiểu, biểu ca là vì muốn tốt cho hắn. Ở thế giới này, nơi mà kẻ mạnh làm chủ, chẳng ai từng cảm thấy mình mạnh đến mức có thể ngừng tu luyện cả.
Phần Tu thấy hắn vẫn uể oải, bỗng nhiên bật thốt:
“Đoán xem trong túi Càn Khôn của La Điền có bao nhiêu Nguyên Tinh?”
Nghe đến hai chữ “Nguyên Tinh”, Tật Vô Ngôn lập tức bừng tỉnh, hai mắt sáng rỡ nhìn Phần Tu:
“Bao nhiêu?”
“Chắc cũng cỡ… hai, ba mươi vạn viên.” – Phần Tu đáp thản nhiên.