Nhưng ở các đế quốc cao cấp, người ta sử dụng võ kỹ Huyền giai trung cấp lại là chuyện thường ngày. Cùng là tu sĩ Hóa Khí Cảnh tầng một, nhưng khi giao đấu, người đến từ tiểu quốc chắc chắn sẽ bị đánh cho tan tác.
Đây chính là lý do vì sao công pháp và võ kỹ cao cấp lại quan trọng đến thế.
La Điền khinh thường Phần Tu, cũng một phần vì chuyện này. Hắn tự tin rằng công pháp và võ kỹ mình tu luyện không hề tầm thường, thực lực lại có thể áp đảo người khác, nghĩ thế nào cũng cho rằng bản thân chắc chắn vượt qua được tên vừa mới từ tiểu quốc leo lên như Phần Tu. Chỉ tiếc là hắn không biết nhìn người, lại càng không hiểu gì về thân phận thật sự của Phần Tu. Nếu hắn biết Phần Tu từng là nội môn đệ tử của Thanh Vân Tông, e là chẳng dám lớn tiếng khiêu khích như thế.
Ngạo Thần ấp úng hỏi:
“Cái này... là đưa cho ta thật sao?”
Phần Tu không đáp, vì lời cần nói vừa nãy hắn đã nói rồi, chẳng lẽ còn phải giải thích thêm lần nữa?
Tật Vô Ngôn lên tiếng:
“Biểu ca đã cho ngươi thì ngươi cứ nhận đi. Với kiến thức của biểu ca, nếu đã chọn đưa cho ngươi, tất nhiên là vì thấy ngươi rất phù hợp để tu luyện loại võ kỹ này.”
Nói rồi, ánh mắt Tật Vô Ngôn chuyển sang nhìn Phần Tuyên. Hắn thấy người kia mặt mày ủ rũ, không để lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng lại đoán rằng, chắc chắn Phần Tuyên đang buồn bực. Dù sao so với Ngạo Thần – người chẳng có quan hệ máu mủ gì – thì Phần Tuyên là đường đệ ruột thịt của Phần Tu. Giờ Phần Tu có thứ tốt lại không cho người nhà mà đi tặng một người ngoài, nếu Phần Tuyên không cảm thấy gì thì mới là chuyện lạ.
Ngạo Thần thì cười ha hả, vô tư như thường, ôm quyền hướng về phía Phần Tu:
“Đại ân này, thật không biết lấy gì đền đáp! Về sau nếu Phần huynh có việc gì cần đến Ngạo Thần ta, cứ nói một tiếng, dù là lửa cháy hay nước sôi, ta cũng tuyệt đối không chối từ! Cáo từ!”
Nói xong, hắn cẩn thận cất Hắc Hổ Trảo Quyết vào ngực như báu vật, xoay người bỏ đi, hoàn toàn không thèm để ý tới cảm xúc của những người còn lại.
Sau khi Ngạo Thần rời đi, Hoa Khinh Khinh ngẩng đôi mắt đẹp, liếc nhìn Tật Vô Ngôn, rồi khẽ mím môi son, nói nhỏ:
“Vậy ta cũng xin cáo từ.”
Dù sao Phần Tu đã nói rõ là muốn tách ra, cho dù phía trước nguy hiểm thế nào, nàng cũng không thể cứ tiếp tục đi theo mãi.
“Ta đi cùng ngươi. Một cô nương như ngươi mà một mình ở Ma Thú Hoang Nguyên thì quá nguy hiểm. Chúng ta đi cùng nhau, ít ra còn có thể hỗ trợ lẫn nhau.”
Liễu Mộc Phong – người luôn đóng vai hộ hoa sứ giả – sao có thể nhẫn tâm để một mỹ nhân mạo hiểm một mình? Vì vậy, hắn dứt khoát quyết định đồng hành cùng Hoa Khinh Khinh.
Nàng không từ chối, cứ thế cùng hắn rời đi.
Phần Tuyên ngồi yên một lát rồi cũng lặng lẽ đứng dậy, âm thầm đi theo sau lưng Hoa Khinh Khinh và Liễu Mộc Phong, lặng lẽ rời đi mà không để lại một lời nào.
Tật Vô Ngôn: “…”
Cái tên Phần Tuyên này, từ sau khi bị Phần Tu đánh thức, tính cách càng ngày càng khó nắm bắt. Dáng vẻ trầm mặc, ít lời ấy… thật sự rất giống Phần Tu.
“Thật ra ta cũng rất muốn tiếp tục đi theo các ngươi, vừa được hưởng ké đan dược, vừa có thể lười biếng chút, nhưng mà… ta thực sự rất sợ bị liên lụy. Thôi thì, không đi nữa. Chúng ta hẹn gặp lại ở trung tâm Ma Thú Hoang Nguyên.” – Diễm Linh hồn nhiên nói, không chút kiêng dè.