Người kia gật đầu: "Đúng là do mười đại tông môn lập ra, nhưng cụ thể thì đây là thành trấn do Minh Dương Tông – một trong mười tông môn – quản lý và bảo hộ."
Chưa đợi Diễm Tiêu hỏi tiếp, gã đã nói luôn: "Trong Ma Thú Hoang Nguyên, mười đại tông môn đều tùy cơ dựng nên những tòa thành che chở cho đệ tử của mình. Tùy vào thứ hạng của từng tông môn mà số lượng thành bảo hộ cũng nhiều hay ít. Ba tông môn chuyên về luyện chế có nhiều thành bảo hộ nhất, những tông môn khác thì phân bố rải rác.
Vị trí các thành bảo hộ hoàn toàn ngẫu nhiên, gặp được thành của tông môn mình dựa vào hay không, tất cả đều phải xem vận khí."
Hiển nhiên, vận may của nhóm Tật Vô Ngôn lần này không tốt lắm — bọn họ lại rơi trúng thành của Minh Dương Tông. Với thân phận là người đến từ quốc gia phụ thuộc của Thanh Vân Tông, khả năng được chào đón e là không cao.
"Vậy… người của quốc gia phụ thuộc tông môn khác có thể vào tạm trú trong thành của tông môn không thuộc phe mình không?" – Diễm Tiêu do dự hỏi.
"Đương nhiên là được," – gã kia nhếch miệng – "chỉ là… phải trả một cái giá không nhỏ đâu."
Nói rồi hắn cười khẽ, không hề nói rõ cái giá ấy là gì.
Ngẩng lên nhìn sắc trời đã tối mịt, gã vội vàng nói: "Ta phải đi đây. Trả lời cho các ngươi từng ấy đã là quá đủ rồi. Không đi ngay là cửa thành đóng mất."
Nói xong, hắn liền nhanh chóng rảo bước về phía cổng thành.
"Giờ làm sao đây? Chúng ta có nên vào tạm trú một đêm trong thành của Minh Dương Tông không?" – Diễm Tiêu quay sang hỏi, ánh mắt lộ vẻ do dự.
Ở nhờ trên địa bàn của người khác, nhất là tông môn đối địch, chắc chắn không phải chuyện dễ chịu gì. Nếu may mắn thì có thể bình an qua đêm, còn nếu không… e là hậu quả khó lường. Nhưng ngoài lựa chọn ấy ra, bọn họ chẳng còn con đường nào khác.
Trời đã sụp tối. Ngoài tòa thành này, bọn họ không thể nào tìm ra được một thành trì thứ hai. Mà dù có tìm được, xác suất đó lại chính là thành của Thanh Vân Tông thì gần như bằng không.
Ban đêm mà ở lại giữa hoang nguyên thì chẳng khác nào tự nạp mạng cho ma thú.
Vào thành… là lựa chọn duy nhất của họ lúc này.
Phần Tu vẫn im lặng, chỉ nhìn chằm chằm vào lá cờ trên tường thành, không tỏ thái độ, cũng không nói lời nào.
Không đợi được phản hồi từ hắn, Diễm Tiêu đành bàn bạc với những người còn lại. Sau một hồi thương lượng, cuối cùng cả nhóm cũng đưa ra quyết định — vào thành.
Đây là lựa chọn tốt nhất trong tình cảnh hiện tại, dù sao thì cũng còn hơn là phải lang thang ngoài hoang nguyên, đối mặt với ma thú rình rập từng khắc.
Phần Tu thoáng lưỡng lự, nhưng cuối cùng vẫn bước theo cả nhóm.
“Có chuyện gì sao?” – Tật Vô Ngôn nhận ra sự do dự của Phần Tu, liền thấp giọng hỏi.
“Không có gì… Hy vọng là có thể vào thành.” – Phần Tu lắc đầu, giọng nói không mấy chắc chắn.
Khi đến cổng thành, họ mới biết muốn vào được thành bảo hộ của Minh Dương Tông, ngoại trừ người của quốc gia phụ thuộc dưới trướng Minh Dương Tông, thì bất kỳ ai khác đều phải nộp một viên hạ phẩm Nguyên Tinh mỗi ngày. Nếu chẳng may ma thú tấn công thành, những “kẻ ngoài cuộc” như họ cũng buộc phải ra tiền tuyến chiến đấu, không có quyền từ chối.