Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 416

Trước Sau

break
Điều kiện vào thành như vậy tuy có phần ngang ngược, nhưng ai nấy đều có thể hiểu được. Dù gì đây cũng là thành bảo hộ của Minh Dương Tông, chịu mở cửa cho người từ tông môn khác đã là nể mặt lắm rồi, còn đòi hỏi gì thêm nữa?

Nhóm Tật Vô Ngôn xếp hàng chờ đến lượt vào thành, mỗi người đã nộp đủ một viên hạ phẩm Nguyên Tinh. Trong lúc đứng đợi, họ trò chuyện với những người thuộc nhóm quốc gia phụ thuộc xung quanh để hỏi thăm thêm tin tức.

Bỗng nhiên, phía sau vang lên một trận hỗn loạn, có tiếng tranh cãi to tiếng nổi lên.

“Các ngươi có ý gì? Thu Nguyên Tinh của ta xong lại không cho vào thành? Vậy thì trả lại cho ta!”

Một nam tử lớn tiếng chất vấn, giọng đầy phẫn nộ.

“Ai thu Nguyên Tinh của ngươi? Trong tay ta nhiều Nguyên Tinh thế này, ngươi chỉ thử gọi xem, coi có viên nào nó trả lời ngươi không?” – Một giọng nói vô lại đáp trả, vừa vô lý vừa ngạo mạn.

“Ngươi vô sỉ! Hoặc cho ta vào thành, hoặc trả lại Nguyên Tinh cho ta!” – Nam tử kia vẫn không chịu buông tha.

“Chúng ta đuổi ngươi đi như thế là còn chừa mặt mũi cho ngươi đấy! Người của quốc gia phụ thuộc Thanh Vân Tông mà cũng dám bước vào thành bảo hộ của Minh Dương Tông chúng ta? Não ngươi bị lừa đá rồi à? Ngươi không biết Minh Dương Tông và Thanh Vân Tông vốn có hiềm khích sao? Còn không mau cút đi! Trời mà tối thêm nữa, ta cho ngươi mất mạng!”

Tật Vô Ngôn khẽ liếc nhìn Phần Tu đang đứng lặng, rốt cuộc cũng hiểu vì sao khi nãy hắn lại buông ra câu nói mơ hồ kia.

Diễm Tiêu và những người khác thì bất ngờ, chẳng lẽ người đang bị mắng chửi kia là đồng môn của họ? Có nên ra tay giúp đỡ hay không?

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Phần Tu. Nhưng hắn vẫn đứng yên bất động, ánh mắt không hề dao động lấy một chút. Thái độ ấy, rõ ràng là không định nhúng tay vào chuyện này.


Khi cả nhóm còn đang ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì bỗng nghe nam tử kia lớn tiếng quát: "Quả nhiên là lũ mặt dày vô sỉ! Minh Dương Tông thu nhận loại người như các ngươi cũng chẳng lạ gì! Vật họp theo loài đúng là không sai! Muốn nuốt trọn Nguyên Tinh của ta à? Sợ là các ngươi không có cái gan đó! Lên!"

Ngay lập tức, từ trong đám người đang xếp hàng chờ vào thành, hơn mười kẻ đồng loạt nhảy ra, xông thẳng tới đám người thu Nguyên Tinh của quốc gia phụ thuộc dưới trướng Minh Dương Tông. Hai bên lao vào đánh nhau túi bụi, cảnh tượng lập tức rơi vào hỗn loạn.

Đám lính canh trước đó còn đứng chắn trước nhóm Tật Vô Ngôn để tra hỏi, thấy vậy cũng không màng gì nữa, liền hò hét lao đi tiếp viện. Khu vực cổng thành vì thế mà trở nên trống vắng.

"Đi." – Phần Tu không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ thản nhiên lên tiếng rồi dẫn đầu nhanh chóng bước qua cổng thành.

Tật Vô Ngôn vội vàng theo sát, phía sau Diễm Tiêu và những người còn lại cũng lập tức lướt theo. Cả nhóm nhanh chóng lẫn vào dòng người tấp nập bên trong thành. Dù có ai kịp nhận ra thì nhất thời cũng không thể tìm được họ. Chỉ cần có thể yên ổn qua đêm, như vậy là đủ.

"Biểu ca, mấy người kia là đệ tử từ quốc gia phụ thuộc của Thanh Vân Tông, liệu có sao không?" – Tật Vô Ngôn thấp giọng hỏi. Dù gì nơi này cũng là địa bàn của Minh Dương Tông, đánh nhau ngay trước cổng thành chẳng khác nào tự chuốc họa vào thân.

"Đã có thể từ quốc phụ thuộc tiến vào đây, thì không phải hạng tầm thường. Hắn ngay từ lúc giao Nguyên Tinh đã cố ý nói ra thân phận, rõ ràng là có mục đích." – Phần Tu mặt không cảm xúc, chậm rãi đáp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc