Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 414

Trước Sau

break
Tật Vô Ngôn trợn tròn mắt. Chỉ để hỏi thăm mà đòi tới một viên hạ phẩm Nguyên Tinh?

Hắn nhớ Phần Tu từng nói qua, một viên hạ phẩm Nguyên Tinh tương đương với trăm lượng hoàng kim! Người này mở miệng một cái là đòi đúng trăm lượng, đúng là sư tử ngoạm thật.

Tật Vô Ngôn hiện tại cũng không mang theo nhiều Nguyên Tinh bên người, số ít còn lại còn phải để dành luyện trận bàn, đương nhiên không muốn tiêu tốn bừa.

Suy nghĩ một lát, hắn nói: "Vậy thế này, ta đưa ngươi một trăm lượng hoàng kim, được chứ?"

Hắn mở túi Như Ý Càn Khôn, bên trong còn ít vàng thỏi. Tính ra giá trị cũng tương đương một viên hạ phẩm Nguyên Tinh.

Người nọ nhìn Tật Vô Ngôn như nhìn thấy quái vật, trừng mắt một hồi lâu rồi mới phì cười: "Tiểu huynh đệ, ngươi đang đùa đấy à?"


Ở Ma Thú Hoang Nguyên, ngoài Ma Tinh ra thì chỉ có Nguyên Tinh mới được xem là đơn vị giao dịch chính thức. Nguyên khí nơi này cực kỳ loãng, tu luyện gần như là điều không thể. Muốn nâng cao thực lực, chỉ còn cách dùng Nguyên Tinh để tu luyện. Vì thế, tại đây, chỉ Ma Tinh và Nguyên Tinh mới có giá trị. Còn lại, những thứ khác – kể cả vàng – đều chỉ là đất đá bỏ đi.”

Tật Vô Ngôn kinh ngạc, [Thế đạo gì thế này, ngay cả hoàng kim mà cũng bị xem như rác? Đúng là… giàu nứt vách!]

Diễm Tiêu bước tới, rút từ người ra một viên hạ phẩm Nguyên Tinh đưa cho đối phương.

Gã kia nhận lấy, xoay xoay trong tay rồi nở nụ cười hài lòng, thái độ cũng mềm mỏng hơn hẳn:

“Muốn hỏi gì thì hỏi nhanh đi, thành sắp đóng cổng rồi.”

“Nơi này có phải là khu khảo hạch của Thanh Vân Tông không?” – Tật Vô Ngôn vội vã hỏi, tranh thủ moi hết thông tin cần thiết trước khi bị đòi thêm viên Nguyên Tinh nữa.

“Thanh Vân Tông á? Dĩ nhiên không phải rồi. Đây là khu khảo hạch chung của mười đại tông môn. Người tham gia khảo hạch phải đến được vùng trung tâm của Ma Thú Hoang Nguyên trong thời gian quy định. Các đệ tử đại diện của mười tông môn đều đang chờ ở đó. Chỉ cần ngươi có thể sống sót đến nơi đúng thời hạn thì sẽ được xem là vượt qua khảo hạch nhập môn.”

Gã nói tiếp:

“Các ngươi là người đại diện từ quốc gia phụ thuộc của Thanh Vân Tông đúng không? Ta thì đến từ quốc gia phụ thuộc của Lôi Đình Môn.”

[Chỉ cần đến được trung tâm là tính là vượt qua khảo hạch?]

Tật Vô Ngôn không ngây thơ đến mức cho rằng chỉ cần cứ thế đi về phía trung tâm là sẽ tới nơi. Nguy hiểm trên đường đi, chỉ cần tưởng tượng cũng đủ khiến người ta rùng mình.

“Xin hỏi… thời gian quy định là bao lâu?”

“Ba tháng.”

“Lâu như vậy sao?” – Tật Vô Ngôn buột miệng thốt lên.

Gã kia liếc nhìn hắn rồi bật cười giễu cợt:

“Ngươi là người đầu tiên ta thấy còn chê ba tháng là dài đấy. Có lẽ ngươi mới tới nên chưa hiểu gì đâu. Ban đêm ở Ma Thú Hoang Nguyên kinh khủng tới mức nào, ngươi biết không? Ngoài việc phải canh chừng ma thú ăn tươi nuốt sống, còn phải cảnh giác với những kẻ đến từ các quốc gia phụ thuộc khác.

Phá hủy, tiêu diệt đệ tử ưu tú của tông môn đối thủ cũng là một phần ‘chìm’ trong khảo hạch này. Trong thế giới đầy rẫy kẻ địch như vậy, dưới hoàn cảnh hiểm nguy tứ phía, muốn đi đến trung tâm trong vòng ba tháng… là chuyện cực kỳ khó khăn.”

“Huống hồ, càng tiến gần trung tâm, ma thú càng mạnh, càng đông. Giữ được mạng mà đến được đó, không phải chuyện người thường có thể làm đâu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc