Chưa kịp dứt lời, một luồng sáng xanh bất chợt lóe lên ngay trước mặt. Cái vảy màu xanh lam trong tay Tật Vô Ngôn bỗng vụt biến mất, bị hút vào trong luồng sáng kia, sau đó nhanh chóng bay thẳng về phía Mịch Linh Điện.
Giọng nói uể oải của Mịch Linh vang lên:
“Thần thú chi lân này, ta thay ngươi thu nhận rồi.”
“A! Mịch Linh! Ngươi đúng là cường đạo! Rõ ràng tiểu gia hỏa kia đã quyết định đặt nó ở Trường Sinh Điện rồi, sao ngươi dám trắng trợn cướp đoạt như thế!”
Trường Sinh tức đến nỗi râu mép cũng như sắp rụng xuống, nổi trận lôi đình. Còn Tật Vô Ngôn thì từ trước đến giờ chưa từng thấy Trường Sinh nổi giận đến mức này.
Giọng nói lười biếng, thong thả của Mịch Linh vang lên:
“Ồ, thật sao? Vậy để xem hệ thống sẽ phán định thế nào.”
[Vảy thần thú đã bị đưa vào Mịch Linh Điện rồi, còn có thể phán định kiểu gì nữa chứ?] – Trường Sinh tức đến nghẹn họng.
Ngay lúc ấy, trong đầu Tật Vô Ngôn bất ngờ vang lên âm thanh điện tử:
“Đinh! Mịch Linh Điện nhận được vảy thần thú, có tác dụng lớn trong việc phục hồi linh nguyên của Thần Khí. Thưởng cho người chơi 100 điểm tích phân, đồng thời thưởng cho Tế Linh – thủ điện Mịch Linh – 100 điểm tích phân.”
Một trăm điểm tích phân?
Tật Vô Ngôn mừng rỡ như điên, lập tức mở giao diện trong đầu ra xem điểm tích phân.
Người chơi: Tật Vô Ngôn
Tư chất: 4
Thuộc tính thiên phú: Hỏa, Thổ, Kim, Mộc, Thủy
Giá trị linh hồn: 8
Phân loại: Trận Pháp Sư cấp bốn, Luyện Dược Sư sơ cấp
Điểm tinh thần lực: 42
Tích phân hiện tại: 106
Cảm ứng Tế Linh: Trận Điện – Mịch Linh; Dược Điện – Trường Sinh
“Thật sự là… 106 điểm!” Tật Vô Ngôn gần như nhảy cẫng lên vì vui sướng. Từ trước đến nay, hắn chưa từng có trong tay nhiều điểm tích phân đến thế. Trong mắt hắn lúc này, tích phân còn quý hơn cả vàng ròng hay Nguyên Tinh, chỉ cần có đủ điểm, thì thứ gì hắn cũng không cần lo nghĩ nữa.
Hắn chẳng bao giờ ngờ rằng chỉ một mảnh vảy thần thú lại đổi được tận 100 điểm tích phân. Từ trước tới giờ, mỗi lần hắn cảm ứng được Mịch Linh Điện hay Trường Sinh Điện có biến động, hệ thống mới hào phóng thưởng cho hắn một ít điểm, vậy mà lần này lại được thưởng lớn như vậy. Xem ra, vảy thần thú quả thật có tác dụng cực kỳ quan trọng với Thần Khí!
Tật Vô Ngôn hưng phấn đến mức không giấu được cảm xúc, vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy Trường Sinh đang ngồi đó, mặt mày như đưa đám, ánh mắt đầy bi thương, cứ như thể cả đời không còn gì lưu luyến nữa.
Tật Vô Ngôn vội vàng an ủi:
“Đừng buồn mà, sau này ta sẽ để ý nhiều hơn tới mấy thứ tài liệu quý hiếm mà Trường Sinh Điện cần. Ta nhất định sẽ giúp ngươi kiếm được điểm tích phân, chịu không?”
Trường Sinh nước mắt lưng tròng:
“Ta nói bao nhiêu là lời ngon tiếng ngọt, cuối cùng lại thành người dọn đường cho Mịch Linh hưởng lợi…”
Nói xong, hắn nổi giận đùng đùng:
“Ngươi chẳng phải mỗi ngày ăn rồi lại ngủ hay sao? Sao cứ đến mấy thời khắc quan trọng là ngươi tỉnh táo như chưa từng ngủ vậy hả?”
Tiếng Mịch Linh vang lên đầy giễu cợt:
“Ngươi bị lú lẫn rồi sao? Có phần thưởng tích phân mà ta lại còn ngủ à?”
Trường Sinh nổi trận lôi đình, gào lên:
“Mịch Linh! Ngươi lăn ra đây cho ta! Ta muốn quyết đấu với ngươi một trận sống mái!”
Giọng nói lười biếng của Mịch Linh lại vang lên:
“Ngươi tưởng dưới sự áp chế của hệ thống, ngươi có thể đánh thắng được ta sao? Ta là người đầu tiên được cảm ứng, ngươi chỉ là người thứ hai. Ngươi chỉ có thể xếp sau ta.”