Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 286

Trước Sau

break
Trường Sinh tức đến mức lông mày lẫn râu đều dựng ngược cả lên. Nếu hắn có thể vào được Mịch Linh Điện, chắc chắn đã xông vào đánh cho tên vô sỉ kia một trận ra trò. Đáng tiếc, hắn không vào được, mà Mịch Linh cũng không chịu ra, hắn chỉ có thể quanh quẩn trong phòng, đi tới đi lui, sốt ruột không chịu nổi.

Mịch Linh lại tỏ vẻ thành thật an ủi:

“Ta đang rất cần điểm tích phân. Ngươi nhường ta một lần đi, có vài việc ta buộc phải tự thân ra tay mới được.”

Trường Sinh kêu lên:

“Ngươi cần, ta cũng cần! Việc của ta còn chưa xong, ta cũng phải tự mình ra tay!”

“Được rồi, hai người các ngươi đừng cãi nữa.” Tật Vô Ngôn yếu ớt lên tiếng giảng hòa. “Hệ thống đã phán định vảy thần thú thuộc về Mịch Linh Điện rồi, giờ cãi cũng có ích gì đâu?”

“Còn không phải tại ngươi!”

“Còn không phải tại ngươi!”

Cả hai đồng thanh quát Tật Vô Ngôn, khiến đầu hắn như muốn nổ tung.

Trường Sinh đột nhiên thở dài:

“Xem ra chúng ta không thể để mặc hắn muốn tu luyện thế nào thì tu luyện nữa. Không tạo cho hắn áp lực, hắn cứ như vậy mà phế hoài cả đời.”

Một bóng xanh lóe lên, Mịch Linh đã xuất hiện trong phòng:

“Ngươi nói đúng. Hắn quá vô dụng.”

Tật Vô Ngôn: “…”

Này… ít nhất cũng nên để ý đến cảm xúc của ta – người đang bị bàn luận ở đây – một chút chứ?

Mịch Linh ung dung bước tới, tiện tay kéo một chiếc ghế, ngồi xuống.

“Dù ta cảm thấy thời cơ vẫn chưa chín muồi, nhưng giờ cũng chỉ đành phá lệ mà làm.”

Trường Sinh phất tay áo, ghế trống lập tức bay đến bên cạnh Mịch Linh. Hắn bước tới ngồi xuống, đặt ghế ngay cạnh ghế của đối phương.

“Ngươi nói đúng. Tuy chuyện này có thể gây bất lợi cho chúng ta, nhưng muốn thúc đẩy hắn tiến bộ, e rằng chỉ còn cách này thôi.”

Tật Vô Ngôn đứng bên cạnh nghe mà mù mờ chẳng hiểu gì. Rõ ràng lúc trước hai người còn hằm hằm đòi sống mái, vậy mà mới chớp mắt đã hòa hoãn, còn tỏ ra ăn ý đến lạ.

Mịch Linh ngồi ngay ngắn trên ghế, liếc thấy Tật Vô Ngôn vẫn đứng ngơ ngác một chỗ thì lập tức trợn mắt:

“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”


"Còn không mau lại đây dập đầu bái sư!"

“Bái… bái sư?”

Tật Vô Ngôn như bị sét đánh ngang tai, đứng ngẩn ra tại chỗ. Cú bất ngờ này khiến hắn tay chân luống cuống, trong lòng không khỏi chấn động. Hắn đã sớm mong được bái Mịch Linh làm thầy, chỉ tiếc trước nay Mịch Linh luôn khinh thường hắn, chưa từng đặt hắn vào mắt.

Trường Sinh thì lại xem chuyện này rất nhẹ nhàng. Dù Tật Vô Ngôn chưa từng chính thức bái sư, hắn vẫn luôn dạy dỗ y trong việc luyện đan, chẳng hề tính toán gì.

Tật Vô Ngôn bước đến, có chút hồi hộp nhìn hai người họ:

“Ta… ta nên làm gì? Bái sư có cần chuẩn bị gì không? Ta đi chuẩn bị ngay!”

Mịch Linh liếc mắt nhìn, ánh mắt lười biếng đầy khó chịu, khiến lòng Tật Vô Ngôn càng thêm thấp thỏm.

Lúc này Trường Sinh lại nở nụ cười rạng rỡ:

“Không sao, không cần mấy nghi lễ hình thức ấy. Ngươi vốn thân phận cao quý, chỉ cần quỳ xuống dập đầu là được. Từ nay về sau, chúng ta sẽ là sư phụ của ngươi trên con đường Dược đạo và Trận đạo. Chúng ta sẽ tận tâm chỉ dạy ngươi. Ngươi thấy sao?”

“Hừ.”

Mịch Linh hừ lạnh một tiếng, lộ rõ vẻ không vui.

Tật Vô Ngôn mừng rỡ như điên, chẳng thèm để ý Trường Sinh vừa nhắc đến "thân phận cao quý", lập tức phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thành kính với hai người, rồi nghiêm trang nói:

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc