Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 284

Trước Sau

break
Sau khi cơn kinh ngạc qua đi, Tật Vô Ngôn lại một lần nữa nghiêm túc xác nhận:

“Trường Sinh, ta thật sự… thật là yêu thú sao? Ngươi phải nói thật, không được lừa ta.”

Trường Sinh khựng lại một chút, rồi khéo léo đổi cách nói:

“Ngươi đúng là không phải nhân loại.”

Nhưng cũng không phải yêu thú… ngươi là thần thú – là tồn tại còn cao hơn cả yêu thú. Chỉ là… hiện giờ ta chưa thể nói cho ngươi biết được.

Tật Vô Ngôn cau mày:

“Nếu như lời ngươi nói, chỉ khi đạt đến một cảnh giới nhất định mới có thể hóa hình, thì ta cũng là từ khi còn bé lớn lên từng ngày, chẳng lẽ cũng có ai đó thi triển bí pháp lên người ta sao? Nhưng mà… thân thể của ta vẫn luôn rất khỏe mạnh mà?”

Hắn bắt đầu nghi ngờ. Trong đầu dấy lên một suy nghĩ: Lẽ nào Trường Sinh đang lừa ta? Biết đâu ta vốn dĩ chỉ là một con người bình thường…

“Ờm… chuyện này…” – Trường Sinh ấp úng, không ngờ bản thân trong lúc bịa chuyện lại quên mất mấu chốt quan trọng như vậy. Trong đầu hắn loáng cái đã lướt qua vô số lý do ngụy biện, cuối cùng dứt khoát ném ra một câu mơ hồ:

“Tình huống của ngươi tương đối đặc biệt. Đợi đến khi ngươi trưởng thành, tự nhiên sẽ hiểu rõ mọi chuyện.”

Tật Vô Ngôn nhìn Trường Sinh đầy nghi ngờ, ánh mắt chăm chăm không rời, đến mức khiến gương mặt già nua của Trường Sinh cũng bắt đầu đỏ bừng. Trong lòng hắn thầm hối hận: Biết vậy lúc kích động cũng đừng dại dột trốn khỏi Trường Sinh Điện làm gì cho khổ…


Tật Vô Ngôn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Trường Sinh, giọng kéo dài như thể cố ý khiêu khích:

“Thật sao? Sao ta cứ cảm thấy ngươi đang lừa ta thì phải?”

“Ta thật sự không lừa ngươi mà…” Trường Sinh yếu ớt giãy giụa, trông vô cùng bất lực.

“Hừ, ngươi nghĩ ta dễ tin lời ngươi lắm à?” Tật Vô Ngôn vỗ mạnh lên cánh tay, ra vẻ bề trên, “Ngươi nói Diễm Linh là yêu thú thì ta còn có thể tin, vì quả thật hắn trông yêu nghiệt quá mức, điểm này không thể chối cãi. Nhưng ngươi lại bảo ta cũng là yêu thú? Chỗ nào cũng đầy sơ hở! Ngươi nghĩ ta là đứa ngốc sẽ dễ dàng bị ngươi lừa sao? Mau nói thật đi, rốt cuộc ngươi có âm mưu gì?”

“Ách…” Trường Sinh thật sự muốn khóc. [Tên tiểu tử này bình thường đầu óc ngốc nghếch, chẳng hiểu chuyện gì, lúc này lại bỗng nhiên tỉnh táo thế này, đúng là khổ cho ta rồi! Thật sự là chưa gì đã thất bại thảm hại.]

Tật Vô Ngôn thấy hắn nghẹn lời thì nhướng mày, đưa tay lên, cười mỉa:

“Là vì cái vảy này đúng không? Nhìn ngươi vừa nãy phản ứng, chắc là muốn nó lắm rồi?”

Trường Sinh lập tức gật đầu lia lịa, vẻ mặt nịnh nọt, hai tay xoa vào nhau đầy mong chờ:

“Đây là báu vật đấy! Chỉ có trên người thần thú trong truyền thuyết mới có loại vảy này, bên trong ẩn chứa thần lực dồi dào. Nếu có thể mang về Trường Sinh Điện, sẽ có lợi cho việc khôi phục linh nguyên của Thần Khí. Ngươi xem… Có thể nào giao cho Trường Sinh Điện chúng ta bảo quản không? Ngươi mà cứ để trong túi Như Ý Càn Khôn thì cũng chẳng an toàn gì đâu, chi bằng giao cho ta đi, ta nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận giúp ngươi.”

Ánh mắt Tật Vô Ngôn lóe lên:

“Ồ? Ra là như vậy. Thì ra khôi phục linh nguyên cho Thần Khí cũng có lợi cho ngươi sao?”

“Thần Khí được khôi phục sẽ mở ra cơ hội nhận thưởng từ hệ thống, chắc chắn sẽ tăng điểm tích lũy. Mà điểm tích lũy thì liên quan trực tiếp đến khả năng trọng sinh của chúng ta.” Trường Sinh không hề giấu diếm, nói thẳng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc