Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 281

Trước Sau

break
“Rốt cuộc đây là thứ gì vậy?” – Tật Vô Ngôn lật qua lật lại món đồ trong tay.

Vừa mới xoay nhẹ một vòng, có lẽ do ánh sáng phản chiếu, hắn đang mải nhìn thì đột nhiên trông thấy trên bề mặt bóng loáng của vật thể ấy phản chiếu gương mặt ngây thơ của một con tiểu thú nhỏ…

“A!” – Tật Vô Ngôn thất thanh hét lên, cả chiếc hộp gỗ lẫn món đồ kia đều bị hắn hoảng hốt ném ra xa.

Hắn chợt nhớ ra – thứ đó chẳng phải chính là chiếc vảy trên thân con tiểu thú trong giấc mơ của hắn sao?

Chỉ là… con tiểu thú trong mơ rất nhỏ, cái vảy màu thủy lam trên người nó cũng chỉ to cỡ đầu ngón tay cái, nhỏ hơn nhiều so với mảnh trong tay hắn bây giờ. Nhưng mà… nhưng mà… nhưng mà… chẳng phải đó chỉ là cảnh trong mơ sao? Tại sao bây giờ lại có thật?

Cùng lúc với tiếng kêu sợ hãi của Tật Vô Ngôn, một tiếng thét chói tai khác cũng vang lên. Nhưng tiếng thét này lại rất già nua – chính là giọng của Trường Sinh.

“A! Đừng ném! Mau nhặt lại đi! Đó là bảo vật! Là chí bảo thiên hạ! Mau nhặt lại đi!” – Trường Sinh kích động đến mức nhảy dựng lên, hận không thể tự mình nhào ra giành lại món đồ.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Vô Ngôn, ngươi về rồi sao?” – Giọng của Phần Tu cất lên, vừa nãy hắn đã nghe thấy tiếng hét thất thanh của Tật Vô Ngôn, liền biết hắn đã trở lại.


“Mau nhặt lên đi, đừng để Phần Tu nhìn thấy!” – Trường Sinh sốt ruột thúc giục.

“Sao lại không thể để biểu ca thấy?” – Trong lòng Tật Vô Ngôn trợn mắt lườm hắn một cái.

Bởi vì Phần Tu không dễ lừa như ngươi! – Trường Sinh thầm nhủ trong bụng. Nếu để Phần Tu biết giá trị thật sự của cái vảy kia, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng những lời này, Trường Sinh lại không tiện nói ra.

Hắn nghĩ một lúc, rồi nảy ra một ý, bịa bừa:

“Nếu ngươi không muốn để Phần Tu biết ngươi là... là yêu thú, thì mau thu vảy lại đi!”

Vốn định nói "thần thú", nhưng giữa chừng Trường Sinh lại đổi giọng. Hắn cảm thấy chưa nên để Tật Vô Ngôn biết bản thân là thần thú duy nhất trong thiên địa, dù sao sau này sớm muộn gì cũng phải lộ nguyên hình. Vậy nên hắn dứt khoát sửa miệng thành "yêu thú" cho an toàn.

Yêu thú thì có trăm ngàn chủng loại, ai mà phân biệt nổi Tật Vô Ngôn là dạng gì, cũng chẳng ai nhớ rõ được.

Tật Vô Ngôn sững lại, sau đó nổi giận đùng đùng:

“Ngươi mới là yêu thú! Cả nhà ngươi đều là yêu thú!”

Trường Sinh thì lại thích chí vì trêu được người khác, cười hí hửng:

“Thế thì ngươi đừng nhặt nữa, để Phần Tu nhìn thấy bộ mặt thật không phải nhân loại của ngươi, xem hắn còn muốn thân thiết với ngươi nữa không.”

Câu nói này ban đầu Trường Sinh chỉ là tiện miệng hù dọa Tật Vô Ngôn. Thế nhưng không ngờ sau này lại trở thành một cái bóng lớn đè nặng trong lòng hắn. Tật Vô Ngôn vì chuyện ấy mà khổ sở rất lâu, mỗi lần biến thành nguyên hình liền lập tức trốn đi, không dám để Phần Tu nhìn thấy. Hắn sợ… sợ rằng Phần Tu sẽ chán ghét mình.

Trong lòng bắt đầu cảm thấy bất an, Tật Vô Ngôn vẫn luôn tin mình là nhân loại. Thế nhưng không hiểu vì sao, lúc này lại thấy niềm tin ấy bỗng chốc chao đảo…

“Vô Ngôn? Ta vào nhé.” – Phần Tu lại gọi thêm một tiếng, rồi ngay sau đó là tiếng cửa phòng kẽo kẹt mở ra.

Tật Vô Ngôn vội vàng cúi xuống, nhanh tay nhặt chiếc hộp gỗ và mảnh vảy trên sàn, nhét vội vào trong ổ chăn. Khi hắn vừa ngồi dậy thì Phần Tu cũng đã bước vào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc