Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 280

Trước Sau

break
Sau này, Tật Anh cũng chẳng còn nghĩ đến những chuyện đó nữa.

Giờ đây, Tật Vô Ngôn đã khôn lớn, lại vô cùng có tiền đồ. Tật Anh cảm thấy đã đến lúc cần phải nghiêm túc nói với hắn về chuyện này.

Ông im lặng rất lâu, rồi mới lên tiếng:

“Ngôn Nhi, con có từng nghĩ đến cha mẹ ruột của mình không?”

“Cha mẹ ruột ư?” – Điều đầu tiên Tật Vô Ngôn nghĩ đến chính là cặp vợ chồng đã mờ nhạt trong ký ức: một người mẹ lạnh lùng nghiêm khắc, và một gã đàn ông trăng hoa bỏ nhà theo tình nhân.

Mới đó thôi, vậy mà hắn đã gần như quên hẳn gương mặt bọn họ. Giờ đây, tình cảm trong lòng hắn đều dành trọn cho người cha nuôi trước mặt. Trong mắt hắn, chỉ có người đàn ông này mới xứng là phụ thân hắn.

“Đúng vậy, cha mẹ ruột của con đấy. Con chưa từng muốn tìm hiểu sao?” – Tật Anh nhìn hắn chăm chú.

Tật Vô Ngôn lắc đầu. Quả thật hắn chưa từng nghĩ đến. Từ nhỏ đến lớn, được cha mẹ nuôi yêu thương như con ruột, hắn từng tin chắc mình là cốt nhục của họ. Vậy còn lý do gì để nghĩ tới một đôi cha mẹ khác?

“Ngôn Nhi, con đã lớn rồi. Dù con muốn tìm lại cha mẹ ruột của mình thì cũng không có gì là không được.” – Tật Anh nhẹ giọng nói.

“Dù là cha mẹ ruột đi nữa, bọn họ đã vứt bỏ con giữa vùng hoang vu đồng vắng như thế, có nhất thiết phải đi tìm lại không? Nếu họ đã chọn bỏ rơi con, thì con cần gì phải tìm họ làm gì nữa?” – Tật Vô Ngôn hỏi ngược lại. Bị vứt bỏ rồi thì hà tất phải dây dưa thêm?

Tật Anh không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ thò tay vào trong ngực áo, móc ra một chiếc hộp gỗ nhỏ bằng lòng bàn tay, rồi đưa cho Tật Vô Ngôn.

“Lúc ta nhặt được con, cái hộp này dính chặt vào ngực trái của con, mãi đến khi con lên ba mới tự nhiên rơi ra. Ta nghĩ, có lẽ đây là manh mối duy nhất có thể giúp con biết được thân thế của mình.”

“Bây giờ, ta giao nó lại cho con. Muốn quyết định thế nào, tất cả là tùy con.”

Đến khi Tật Vô Ngôn ôm chiếc hộp gỗ nhỏ trở về tiểu viện nơi Phần Tu đang ở, trong lòng hắn vẫn còn ngổn ngang, chưa thể trấn tĩnh lại được.

Suốt dọc đường đi, hắn cứ nâng niu chiếc hộp gỗ trong tay, hết lần này đến lần khác định mở ra, nhưng cuối cùng vẫn không có đủ dũng khí.

Hắn cứ nghĩ mình vốn chẳng quan tâm gì đến chuyện cha mẹ ruột, vậy mà khi biết bên trong chiếc hộp nhỏ này là bí mật về thân thế của mình… hắn lại bất giác cảm thấy hồi hộp đến khó hiểu.


Một mình ngồi trong phòng, Tật Vô Ngôn khóa chặt cửa, hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm tự nhủ:

“Ta chỉ xem một chút thôi, chỉ nhìn thử xem thứ gì mà có thể dính chặt trên người ta suốt ba năm mới bong ra được. Thần kỳ như vậy, làm sao có thể không nhìn tận mắt chứ? Ừ, ta sẽ không nghĩ nhiều, chỉ nhìn một cái là được.”

Sau khi chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, Tật Vô Ngôn mới cẩn thận mở hé chiếc hộp gỗ, nheo mắt nhìn vào bên trong. Bên trong tối om, chẳng thấy rõ gì cả, hắn đành mở hẳn nắp hộp ra.

“Cái gì thế này?” – Tật Vô Ngôn nghi hoặc nhìn vật nằm bên trong.

Đó là một mảnh gì đó trông giống như cánh hoa, hình bầu dục, cỡ bằng quả trứng gà, màu xanh biển óng ánh, sáng rực rỡ, vô cùng xinh đẹp.

Tật Vô Ngôn cẩn thận nhặt nó lên. Vật ấy lành lạnh trong tay, chẳng giống kim loại, cũng không phải ngọc thạch. Vừa chạm vào, hắn liền cảm thấy một luồng khí tức vô cùng dễ chịu truyền tới, đồng thời, dường như có một giọng nói rất dịu dàng, nhẹ nhàng vang lên trong đầu hắn, khẽ gọi tên hắn…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc