Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 279

Trước Sau

break
Tâm trí đã lắng lại, Tật Anh rốt cuộc cũng có thể bình thản đối mặt với mọi chuyện.

Phần Thiên Quyết gật đầu, cảm thấy an tâm. Tật Anh có thể buông bỏ thù hận là điều tốt, nếu cứ ôm mãi trong lòng, dễ sinh tâm ma, gây cản trở cho việc tu hành sau này.

Nghe tới đây, Tật Vô Ngôn mở miệng nói: "Cha, chuyện cải táng mộ nương, hay là chờ con từ hoàng đô trở về rồi hãy tính, được không?"

Tật Anh mỉm cười đáp: "Không sao, con cứ làm chuyện của mình, bên này có cha là đủ rồi."

Tật Vô Ngôn ngập ngừng: "Nhưng mà… cải táng mộ nương, sao có thể không có mặt con được?"

Tật Anh thoáng khựng lại, ánh mắt ánh lên cảm xúc khó tả.

Phần Thiên Quyết kịp thời lên tiếng: "Ngôn Nhi, lần này ngươi đi hoàng đô, trong thời gian ngắn chưa chắc đã có thể quay về…"


Tật Vô Ngôn khó hiểu hỏi:

“Vì sao?”

Phần Thiên Quyết chỉ mỉm cười:

“Chờ ngươi đi rồi, tự khắc sẽ hiểu.”

“À, ta hiểu rồi. Vậy ta chỉ còn cách đợi đến khi trở về Nguyệt Thành, lại đi thắp hương cho mẫu thân thôi…” – Tật Vô Ngôn khẽ thở dài, vẻ mặt thoáng chút buồn bã.

Mọi người lại trò chuyện thêm vài câu, sau đó mới rời khỏi tiểu viện để Tật Anh nghỉ ngơi.

Khi Tật Vô Ngôn định cùng Phần Tu rời đi, lại bị Tật Anh gọi giật lại:

“Ngôn Nhi, con theo ta một lát.”

Tật Vô Ngôn vốn định hôm nay sẽ luyện thêm một vài huyệt đạo cho Phần Tu, chỉ cần thêm chút thời gian nữa là có thể hoàn thành việc mở toàn bộ huyệt vị trên người hắn, tiếp đến mới có thể tiến vào giai đoạn tiếp theo. Đương nhiên, trình độ luyện dược của hắn cũng cần phải mau chóng nâng cao hơn nữa mới được.

“Biểu ca, huynh cứ về trước tiểu viện đi, ta sẽ quay lại nhanh thôi.” – Tật Vô Ngôn xoay người, bước theo phụ thân vào phòng.

Trong phòng lúc này chỉ còn hai người: Tật Anh và Tật Vô Ngôn, ngay cả Tật Vô Thiên cũng không được phép bước vào.

Tật Anh đến ngồi xuống chiếc bàn dài, nhìn Tật Vô Ngôn, trong mắt thoáng chút cảm khái.

“Cha, người muốn nói gì với con?” – Tật Vô Ngôn không ngốc, thấy thái độ phụ thân như vậy liền đoán được hẳn là có chuyện muốn nói với mình.

Tật Anh nhìn con một lúc rồi mới mở lời:

“Ngôn Nhi à, con là ta nhặt được vào một ngày đông giá buốt. Chuyện này ta chưa từng giấu, hẳn là con cũng đã nghe qua rồi.”

Tật Vô Ngôn cười hì hì:

“Vâng, con biết. Nghe nói khi đó là ở một ngọn núi lớn hẻo lánh vắng người qua lại, cả người con trần như nhộng nằm giữa đường núi mà không chết cóng, xem ra đúng là số mạng con lớn thật. Cũng bởi vậy mà sau này không ít người trong Tật gia thường lén gọi con là yêu quái.”

Tật Anh im lặng. Thật ra, ông từng nghĩ tới khả năng Tật Vô Ngôn là yêu thú đội lốt người. Bao năm qua, ông đã đọc không ít sách cổ, cũng từng dò hỏi khắp nơi về chuyện yêu thú hóa hình. Đáp án nhận được đều giống nhau: yêu thú nếu muốn hóa thành người, nhất định phải tu luyện đến một cảnh giới nhất định mới có thể làm được. Mà cho dù có hóa hình thì cũng thường là hóa thành dáng vẻ trưởng thành, rất hiếm khi có hình dạng trẻ con. Dù vậy, không thể hoàn toàn loại trừ khả năng đó. Chỉ là, những loại yêu thú có huyết mạch đặc biệt như vậy vốn không thể xuất hiện ở nơi nhỏ bé như Thiên Diễn Lục này. Nếu có, thì cũng chỉ có thể là trong truyền thuyết của Yêu Vực mà thôi.

Nhưng theo năm tháng trôi qua, Tật Vô Ngôn càng lớn lại càng lanh lợi, đáng yêu, thông minh xuất chúng. Lòng ông cũng dần yên tâm trở lại. Là người hay là yêu thì có gì quan trọng? Dù sao nó cũng là con ông, cứ vậy mà thương yêu, cần gì phải nghĩ ngợi nhiều cho mệt?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc