“Có chuyện gì sao?” – Phần Tu nhíu mày hỏi.
“Không… không có gì cả.” – Tật Vô Ngôn vội vã trả lời.
Nhưng bộ dạng của hắn, nhìn kiểu gì cũng thấy là có chuyện. Phần Tu chậm rãi dời ánh mắt khỏi hắn, quét qua phía sau giường.
Tật Vô Ngôn lập tức dịch người sang một bên, cố tình che khuất tầm nhìn của Phần Tu, sợ hắn phát hiện ra bí mật trong ổ chăn.
Phần Tu biết rõ Tật Vô Ngôn đang giấu hắn điều gì đó… nhưng hắn lại không hỏi.
Cái vẻ mặt “ta đang giấu huynh chuyện gì đó” của Tật Vô Ngôn lại khiến Phần Tu bất giác bật cười.
“Vài ngày nữa chúng ta sẽ phải lên đường đến hoàng đô. Lần đi này có thể sẽ kéo dài, sau đó còn phải tham gia tuyển chọn nhập môn, có lẽ sẽ đi thẳng từ hoàng đô mà rời khỏi đây, không quay lại nữa. Ngươi tranh thủ thu dọn đi, thứ gì muốn mang theo thì đem theo hết, đừng để lại gì cả.” – Phần Tu dặn dò.
“Nhưng… chẳng phải còn hơn hai tháng nữa mới đến kỳ tuyển chọn của tông môn sao? Đi sớm vậy để làm gì?”
“Có thể hoàng thất đã có sắp xếp riêng. Chứ nếu chiếu theo tiêu chuẩn của Thanh Vân Tông là phải đạt tới Hóa Khí Cảnh mới được vào ngoại môn, thì trong Kim Diễm Quốc này có mấy người đủ điều kiện chứ?” – Phần Tu chỉ là đang suy đoán, bởi hắn chưa từng tham gia tuyển chọn lần nào trước đó, tình hình cụ thể cũng không rõ ràng lắm.
“Nghe cũng có lý.” – Tật Vô Ngôn gật gù tán thành.
Ngẩng lên thấy Phần Tu đang chăm chú nhìn mình, Tật Vô Ngôn liền vội vàng đánh trống lảng:
“Biểu ca, ta luyện chế huyệt vị cho huynh đi. Mấy ngày này ta rảnh, chúng ta có thể tranh thủ đẩy nhanh tiến độ.”
“Ngươi vừa hao tổn tinh huyết, nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Tạm thời đừng lo chuyện luyện chế huyệt vị cho ta, cứ an tâm dưỡng sức. Ta đi trước đây.”
“Vâng…” – Tật Vô Ngôn ngoan ngoãn đáp lời.
Đợi đến khi Phần Tu bước ra khỏi cửa, Tật Vô Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức bổ nhào lên giường, lôi chiếc hộp gỗ và mảnh vảy giấu trong chăn ra.
“Trường Sinh, ngươi nói xem rốt cuộc đây là thứ gì? Ta vừa mới nằm mơ thấy nó, không ngờ nhanh như vậy đã được thấy ngoài đời, làm ta giật mình chết khiếp.” – Tật Vô Ngôn vẫn chưa hoàn hồn, chăm chú nhìn mảnh vảy trong tay.
Trường Sinh suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Đó là vảy thần thú.”
Tật Vô Ngôn ngơ ngác:
“Vảy thần thú là cái gì?”
“Chính là vảy trên thân thần thú, ngươi hỏi gì ngớ ngẩn vậy?” – Trường Sinh gắt gỏng, khiến Tật Vô Ngôn ngẩn người.
“Trường Sinh, ngươi sao thế? Dạo này tính tình kém ghê.”
Trường Sinh nghẹn họng, chỉ muốn gào lên: Tính tình ta kém chẳng phải đều là do ngươi làm ta tức phát điên à?
Tật Vô Ngôn nói xong thì lại như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ngồi nhìn chăm chăm vào mảnh vảy, nghiên cứu kỹ lưỡng.
“Nếu đây là vảy trên người thần thú, sao lại dính trên người ta được chứ?”
Nói đoạn, hắn liền kéo tay áo lên, lấy mảnh vảy áp thử lên cánh tay mình. Nhưng vừa đặt lên thì nó lại rơi xuống, chẳng hề dính lại chút nào.
“Cho nên ta mới nói ngươi là yêu thú đó. Ngươi có được vảy thần thú, nghĩa là bên trong ngươi có tiềm lực biến thành thần thú.” – Trường Sinh mặt không đổi sắc, càng nói càng trơn tru, lừa bịp như đúng rồi.
Tật Vô Ngôn nhíu chặt mày, trong lòng dậy lên nỗi bất an không tên. Phụ thân cũng nói thứ này liên quan đến thân thế của hắn. Hơn nữa… hắn không phải chỉ một lần mơ thấy mình biến thành một con tiểu nãi thú…