Mọi người tấm tắc không ngớt, ai nấy đều lấy làm kỳ lạ — hôm nay đúng là một ngày quái sự liên tiếp!
Khi quay lại, tất cả đều thấy Tật Vô Ngôn đang rạch ngón tay chính mình, nhỏ xuống một giọt máu đỏ au, óng ánh như hồng châu, đưa vào miệng Tật Anh – lúc này đã tím đen vì trúng độc.
Giọt máu ấy như phát ra ánh sáng lấp lánh, rực rỡ chói mắt, tựa như viên bảo thạch quý giá nhất trong thiên địa.
Mọi người đều tưởng mình hoa mắt — chắc do vừa nhìn mây bảy màu trên trời nên mới sinh ảo giác. Nhưng chớp mắt nhìn lại, giọt máu đó đã được Tật Vô Ngôn đút vào miệng Tật Anh.
Ngay sau đó, Tật Vô Ngôn cũng nhắm mắt, cả người mềm nhũn đổ xuống người Tật Anh, ngất lịm đi.
Tật Vô Thiên đang gào khóc đến khàn cả giọng, vừa thấy ca ca mình ngã quỵ bất tỉnh thì càng òa lên nức nở, khóc đến suýt ngất theo.
Lúc này, Tật Anh hoàn toàn không còn chút hơi thở nào. Làn da để lộ bên ngoài, do trúng độc quá nặng, đã hoàn toàn chuyển sang màu tím đen.
Trường Sinh thở dài:
– Haiz, đây chính là hậu quả của việc đánh thức huyết mạch thần thú lần đầu tiên. Chưa thành công hóa thú, sau này thể nào cũng khổ sở không ít.
Mịch Linh hừ lạnh:
– Ta thì lại muốn xem hắn trông như thế nào khi nửa người nửa thú.
Nghĩ tới cảnh đó, Trường Sinh không nhịn được bật cười:
– Có khi tiểu tử đó lại bị chính mình dọa cho phát khóc cũng nên!
– Đáng đời hắn! Hừ! – Mịch Linh hừ một tiếng rồi xoay người đi ngủ, chẳng thèm để ý tới Trường Sinh nữa.
Lúc này, Tật Vô Ngôn đang mơ một giấc mộng lạ kỳ – trong mơ, hắn hóa thành một tiểu thần thú đáng yêu.
Con tiểu thần thú ấy có bốn móng nhỏ trong suốt, trông như được tạc từ pha lê, trên từng móng còn lấp lánh hoa băng óng ánh. Trên lưng và đuôi hắn cũng phủ đầy những đóa băng hoa trong suốt, ánh lên vẻ thanh khiết tinh xảo. Cả người phủ lớp vảy nhỏ màu lam nhạt mềm mại, mỗi phiến vảy chỉ to cỡ móng tay cái. Phần bụng lại mang sắc vàng kim, một vài mảng vảy thì lấp ló sắc đỏ. Trên đầu là đôi mắt to tròn màu vàng rực, óng ánh như hai viên thủy tinh, ánh lên sự linh động và tràn đầy sức sống.
Con tiểu thần thú kia thật sự quá nhỏ, thậm chí còn bé hơn cả một con mèo trưởng thành. Toàn thân tròn trịa, tứ chi ngắn cũn, mỗi khi di chuyển đều lắc lư qua lại. Gặp phải cục đá to bằng bàn tay cũng phải vòng tránh. Chạy vào bụi cỏ là lập tức biến mất, đến cái đuôi cũng chẳng thấy đâu.
Ban đầu, tâm trạng hắn khá tốt, đang thong dong dạo bước trên thảm cỏ, tiện thể tắm nắng chút cho thư thái. Nào ngờ, vừa mới lật người nằm ngửa, định ngủ một giấc, thì từ trên cao bất chợt có một bóng đen ập xuống. Hắn giật mình hoảng sợ, chân ngắn loạng choạng đạp lia lịa, mãi mới lật được dậy. Vừa mới trồi lên, đã thấy cái bóng đen khổng lồ kia sà thẳng xuống từ không trung.