Cách đó không xa, trong khu rừng ma thú, tất cả các loài thú đều gào thét điên cuồng, bất kể là thuộc Thiên Diễn Lục hay nơi nào khác. Tất cả thú loại đều đồng loạt rống lên, dường như máu huyết trong người chúng đang sục sôi, không thể kiểm soát được nữa. Chúng ngẩng đầu hướng về bầu trời, dùng tiếng gầm cuồng nhiệt của mình để nghênh đón dị tượng đang hiện hữu khắp thiên địa này!
Một thiên địa dị tượng hùng vĩ đến thế, không chỉ khiến muôn thú hỗn loạn, mà toàn bộ các thế lực lớn nhỏ trên Thiên Ẩn Đại Lục, từ cao thủ ẩn thế cho đến các tông môn cường đại, đều lập tức tập trung chú ý đến biến động này.
Trên Thiên Diễn Lục, trong một tĩnh thất yên ắng tịch mịch, một lão giả râu tóc bạc phơ đang ngồi xếp bằng, hai tay kết thành một pháp ấn kỳ lạ. Trước mặt ông, trên mặt đất bày ra mấy mảnh mai rùa — hiển nhiên đang dùng để suy đoán thiên cơ.
Đúng vào lúc thiên địa dị tượng bùng phát, đôi mắt lão giả bỗng nhiên mở ra, ánh nhìn lóe lên như sao trời bắn tung khắp nơi. Ngay sau đó, ông phun ra một ngụm máu tươi, khí tức toàn thân cũng lập tức suy sụp.
"Thái thượng trưởng lão!" – Người vẫn luôn canh giữ ngoài tĩnh thất nghe thấy động tĩnh bên trong, vội xông vào. Vừa thấy Thái thượng trưởng lão đang nằm mệt mỏi trên mặt đất, sắc mặt ông ta lập tức tái xanh vì hoảng hốt.
Thế nhưng lão giả lại giữ vẻ an nhiên tĩnh tại, đôi mắt sáng rực ánh sao, ngập tràn mong chờ. Trong lòng ông chỉ thầm nghĩ: [Thật thuần khiết… Thần lực thiên địa như thế, Thiên Ẩn vị diện từ khi hỗn độn sơ khai, qua vô số thời đại dài đằng đẵng… Cuối cùng… cũng đã xuất hiện thần thú hộ đạo của riêng mình. Chỉ tiếc… ta không thể sống đến ngày thấy được lúc thần thú trưởng thành…]
Sau đó không lâu, một trong mười đại tông môn của Thiên Diễn Lục – môn phái thần bí nhất, Thiên Cơ Môn – đã phát tín đến các tông môn còn lại.
Thiên Cơ Môn, đại đệ tử thứ ba mươi chín, đồng thời cũng là Thái thượng trưởng lão đứng đầu của môn phái – Thiên Huyền Tử – vì nhìn trộm thiên cơ mà thọ mệnh hao mòn, gánh chịu phản phệ, trọng thương không thể cứu.
“Thiên địa đã phá cục, Thiên Ẩn sắp đảo loạn. Cơ hội của nhân tộc đã tới, tất cả… đều tùy vào lựa chọn của chư quân.”
Đây chính là lời cuối cùng mà Thiên Huyền Tử đã dùng tính mạng để đổi lấy từ thiên cơ. Tin tức này được Môn chủ Thiên Cơ Môn bí mật truyền đến tay chín chưởng môn của các đại môn phái còn lại. Đây là cơ mật lớn nhất trên toàn cõi Thiên Diễn Lục, chỉ có mười đại tông môn chưởng môn mới có tư cách biết được, và cũng chỉ có bọn họ mới có đủ năng lực để xoay chuyển cục diện toàn lục địa.
Lúc này, trong viện của Tật gia, mọi người đều ngẩng đầu dán mắt vào trời cao, mải mê theo dõi dị tượng mà lại lơ là hoàn toàn tình trạng của Tật Anh.
Giữa thiên địa đen kịt một màu, trên người Tật Vô Ngôn bỗng tỏa ra những luồng ánh sáng lam nhạt và làn sương đỏ thẫm, đồng thời một luồng năng lượng cực mạnh cũng không ngừng xoáy quanh thân hắn, dao động dữ dội.
Tuy nhiên, những dao động này lại vô cùng bí ẩn, dù bên trong ẩn chứa sức mạnh to lớn đến đâu thì dường như vẫn nhận thức được sự hiện diện của Phần Tu nên hoàn toàn không gây tổn hại đến hắn.
Dáng vẻ lúc này của hắn, ngoài Phần Tu ra thì không ai phát hiện ra điều gì bất thường. Toàn bộ cơ thể Tật Vô Ngôn lúc ấy đều được Phần Tu ôm trọn trong lòng.