Tật Vô Ngôn gào thảm một tiếng, lập tức quay đầu bỏ chạy. Cái thân thể nhỏ bé như vậy, chưa đủ để kẹt trong kẽ răng của con phi thú kia, không chạy thì chẳng phải chờ chết?
Hắn cắm đầu chạy, càng chạy càng gấp, đến khi dưới chân bỗng rỗng không – thì ra đã lao thẳng khỏi vách núi...
“Bốp!”
“Ái u!” – Tật Vô Ngôn hét lên một tiếng rồi choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng quái gở.
Mở bừng mắt, thứ đầu tiên hắn thấy là một đôi ủng vải đen. Thân thể bị treo lơ lửng, không cần ngẩng đầu cũng biết mình đang bị ai đó bế lên – chỉ cần ngửi hương trên người đối phương cũng đã đủ nhận ra.
Là biểu ca hắn – Phần Tu.
“Ngươi đâu phải con nít nữa, ngủ mà cũng lăn xuống khỏi giường,” giọng Phần Tu vang lên đầy bất lực.
“À... ta mơ thấy mình rớt khỏi vách núi...” – Tật Vô Ngôn dụi mắt, thần trí vẫn còn mơ màng.
Phần Tu đặt hắn lại lên giường, nhìn hắn không nhịn được cười:
“Ngươi không rớt khỏi vách núi, mà là rớt xuống đất.”
Tật Vô Ngôn gãi đầu ngượng ngùng cười cười, nhưng rồi bỗng nhớ đến chuyện trước khi ngất đi. Khuôn mặt vừa mới tái nhợt lại càng trắng bệch thêm mấy phần.
Hắn vội chụp lấy tay Phần Tu:
“Biểu ca, cha ta đâu rồi? Người có sao không?”
Thấy hắn lại hốt hoảng, Phần Tu liền trấn an:
“Phụ thân ngươi không sao cả. Người đã tỉnh rồi, hơn nữa thương tích trên người cũng gần như hồi phục.”
“Thế còn độc thì sao?” – Tật Vô Ngôn căng thẳng nhìn chằm chằm Phần Tu.
“Độc cũng đã được giải. Hiện tại người rất ổn, không còn gì đáng ngại đâu, ngươi đừng lo nữa.” – Phần Tu nhìn hắn, trong ánh mắt thoáng hiện nét sâu xa khó đoán.
Tật Anh từng bị thương nặng đến mức tưởng chừng không qua khỏi, bao nhiêu người đều tận mắt chứng kiến. Ấy vậy mà giờ đây, chẳng những không chết, mà chỉ sau vài ngày ngắn ngủi, kịch độc đã được hóa giải, vết thương cũng lành lại với tốc độ khiến người ta phải kinh ngạc.
Quan trọng nhất là – mọi người đều thấy rõ ràng, khi ấy Tật Vô Ngôn chỉ nhỏ vào miệng phụ thân một giọt máu.
Nghe xong những lời ấy, Tật Vô Ngôn mới thật sự yên tâm. Hắn vội xuống giường mang giày, nói:
“Cha ta đang ở đâu? Ta muốn qua xem người thế nào.”
“Vô Ngôn.” – Phần Tu gọi hắn lại.
“Sao vậy, biểu ca?” – Tật Vô Ngôn quay đầu nhìn hắn, trong mắt ngập tràn niềm vui. Chỉ cần phụ thân không sao, hắn đã thấy mãn nguyện rồi. Người thân tưởng đã mất nay tìm lại được, còn gì hạnh phúc hơn?
Phần Tu bước đến, sắc mặt nghiêm nghị hỏi:
“Ngươi có biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra hôm đó không? Vì sao ngươi lại cho cha ngươi uống giọt tâm huyết của mình?”
Tật Vô Ngôn nhíu mày, hồi tưởng lại khoảnh khắc hỗn loạn khi ấy:
“Ta cũng không rõ... chỉ là trong lòng có một giọng nói vang lên, bảo ta rằng dùng tinh huyết của mình có thể cứu cha... rồi... ta cứ thế làm theo thôi.”
Phần Tu thở dài:
“Ngươi có hiểu chuyện này nếu truyền ra ngoài sẽ dẫn tới hậu quả gì không? Khi đó, mọi người ở đó đều thấy rõ.”
Ai lại không kinh hãi khi tận mắt chứng kiến một người đã hoàn toàn mất dấu sinh cơ, vậy mà chỉ nhờ một giọt máu lại sống dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Lúc ấy, Tật Anh đã không còn hơi thở, cơ thể lạnh ngắt, chẳng khác nào đã chết. Vậy mà giờ đây, người ấy lại sống khỏe mạnh ngay trước mắt bao người.
Tật Vô Ngôn lúc này mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Khi đó, hắn chỉ đơn giản làm theo bản năng, hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả. Hắn thậm chí cảm giác như bản thân bị dẫn dắt vào một không gian kỳ lạ, chẳng còn nghe thấy âm thanh bên ngoài, xúc giác cũng mơ hồ. Chỉ cảm thấy máu trong người sôi trào, như đang gào thét đánh vào một nơi sâu thẳm trong linh hồn, đánh thức một thứ gì đó mơ hồ nhưng đầy uy lực...