“Chỉ vì lý do đó… ngươi muốn giết ta sao?”
“Chừng nào ngươi còn dòm ngó ngôi vị tộc trưởng, thì chừng đó ta không thể để ngươi sống!” – Tật Siếp nghiến răng, giọng đầy căm hận.
Tật Anh ngửa cổ cười lớn, máu từ miệng phun ra theo từng hơi thở dồn dập:
“Nói như vậy… Nhị ca, Tam ca chết… thậm chí cả phụ thân… cũng không phải tai nạn… tất cả… đều là do ngươi giết? Phải không?”
Vừa nhắc tới chuyện ấy, ánh mắt Tật Siếp khẽ dao động. Trong sân vẫn còn vài vị trưởng lão đang đứng chứng kiến, mà chuyện hắn đã làm trước đây bọn họ hoàn toàn không biết, nên lúc này hắn không dám thừa nhận.
Tật Anh gào lên:
“Là ngươi phải không? Ngươi giết hết bọn họ có phải không?”
Lúc này, đến cả Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão cũng đồng loạt quay sang nhìn Tật Siếp.
Sự việc đã đến nước này, đã chẳng còn đường lui. Hôm nay chính hắn đích thân huy động lực lượng để tru sát lão Tứ ngay giữa ban ngày ban mặt tại Tật gia, không bao lâu nữa cả thành Phượng Linh đều sẽ hay tin.
Nếu không muốn Tật gia vì vậy mà lụi bại, các trưởng lão buộc phải chọn phe, buộc phải đứng về phía hắn. Dù trước kia hắn đã làm những gì đi nữa, thì vào thời khắc sống còn của gia tộc, những chuyện đó đều không còn quan trọng nữa.
Gương mặt Tật Siếp méo mó vặn vẹo, gầm lên như thú dữ:
“Tất cả bọn họ… đều đáng chết!”
“Không tôn trọng huynh trưởng, lại còn muốn vượt mặt huynh trưởng để tranh đoạt ngôi vị tộc trưởng, bọn chúng như thế, ta làm sao có thể dung tha? Còn ngươi nữa! Ngươi chỉ là con của một thiếp thất, thân phận thấp kém, dựa vào đâu mà dám tranh giành vị trí tộc trưởng với ta?”
“Còn cái lão bất tử kia! Ông ta lại muốn truyền ngôi tộc trưởng cho ngươi! Những lời các ngươi nói trong thư phòng, ta đều nghe hết! Ông ta mù sao? Không nhìn thấy ta – đích trưởng tử chính danh, lại định truyền ngôi cho một thứ tử thấp hèn như ngươi? Ta làm sao có thể đứng nhìn ông ta huỷ hoại cả Tật gia chứ?”
“Từ nhỏ, ta đã lấy việc trở thành tộc trưởng làm mục tiêu! Ta nỗ lực bao nhiêu năm như thế, sao có thể dễ dàng từ bỏ?”
Nghe Tật Siếp gào rống như kẻ hóa điên, Tật Anh lại bật cười. Mỗi tiếng cười bật ra là từng dòng máu tươi từ miệng vết thương theo thân kiếm tuôn trào.
“Phụ thân quả thật không sai… Ngươi không xứng làm tộc trưởng. Dù ta không phải người mà người tâm đắc nhất, nhưng phụ thân vẫn thà để ta tiếp nhận Tật gia, chứ nhất quyết không để nó rơi vào tay ngươi.”
“Nếu lúc đó ngươi đứng ngoài cửa sổ nghe lén, vậy chắc cũng nghe được câu đó rồi chứ? Phụ thân đã nói: Nếu Tật gia rơi vào tay ngươi, thì đời này sẽ là đời cuối cùng của Tật gia. Người không nỡ để gia tộc diệt vong trong tay ngươi, cho nên mới để ta đứng ra tranh quyền…”
“Quả nhiên… quả nhiên là như thế…” – Tật Anh thì thào, giọng bi thương đến cùng cực. “Phụ thân nói quả nhiên không sai…”
Lúc này, Tam trưởng lão – Tật Hồng Dũng – thấy sắc mặt Tật Siếp tái nhợt vặn vẹo như lệ quỷ, liền gằn giọng quát lên:
“Tật Anh! Thê tử và hài tử của ngươi là do chính tay ta giết! Nếu muốn gặp bọn họ sớm, thì chết cho nhanh vào, như vậy có khi còn rút ngắn được đoạn đường đấy!”
Tật Anh cuối cùng cũng dời ánh mắt, xoay người nhìn chằm chằm vào Tam trưởng lão.