Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 259

Trước Sau

break
Giữa chiến trận hỗn loạn, ai ai cũng chỉ lo đối phó kẻ thù trước mắt, làm gì còn tâm trí để nhận ra rằng trận chiến đang dần bị dắt mũi sang một hướng khác? Dù có ai đó bất ngờ lao lên hay bị đánh văng đi, mọi người cũng chỉ nghĩ là do đòn công kích, chứ chẳng ai mảy may ngờ rằng tất cả đều nằm trong sự sắp đặt.

Nhưng Tật Siếp – hắn thấy, và chỉ trong khoảnh khắc ấy, hắn đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Tật Anh.

Tật Anh còn vướng bận, còn luyến tiếc... là vì trong lòng hắn còn có thê tử và hài tử. Chính vì thế, cho dù có bị thương nặng thế nào, hắn vẫn kiên cường gắng gượng, chỉ cần hy vọng trong tim hắn chưa tan vỡ, hắn vẫn sẽ không chịu ngã xuống.

Chỉ cần bóp nát được thứ hy vọng ấy, thì Tật Anh… sẽ không còn là kẻ bất bại nữa!

Tật Siếp đột ngột bật cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa bãi máu tanh nồng:

“Tật Anh! Ngươi đang muốn dẫn bọn ta tới nhà ngươi phải không?”

Giữa lúc đang chém giết, thân hình Tật Anh thoáng khựng lại, đáy mắt hiện rõ một tia lo lắng. Hắn vốn chỉ định giết cho được Tam trưởng lão, sau đó sẽ đưa thê tử và hài tử rời khỏi Tật gia, chứ chưa từng muốn đẩy mối quan hệ với gia tộc đến mức không thể vãn hồi như thế này.

Hắn nôn nóng, lo lắng cho sự an nguy của người nhà. Chính vì sợ Tật Siếp sẽ bất ngờ nhớ đến vợ con hắn và ra tay, nên hắn mới phải dẫn chiến cuộc lặng lẽ nghiêng về hướng đó. Nào ngờ… vẫn bị Tật Siếp nhìn thấu.

Khoảnh khắc hắn khựng lại ấy, đương nhiên không thoát khỏi ánh mắt Tật Siếp. Hắn tiếp tục cười nhạt, giọng lạnh lùng như dao cắt:

“Tật Anh, cho dù ngươi có chạy về thì làm được gì? Thê tử ngươi… hài tử của ngươi… đều chết cả rồi. Ngươi có chạy về cũng chẳng gặp được bọn họ đâu.”

Cả người Tật Anh chấn động dữ dội, hắn quay phắt đầu lại, ánh mắt rực lửa, hai khóe mắt như muốn nứt toác ra.

“Ngươi nói cái gì?”

Tật Siếp cười khẩy, từng lời phun ra như lưỡi dao cắm sâu vào tim đối phương:

“Ta nói, thê tử ngươi và hài tử đều đã chết. Xác bọn họ chôn ở sau núi rồi. Ngươi muốn gặp, thì đi về phía đó… Chứ không phải cái hướng mà ngươi đang cố lôi kéo bọn ta.”


Trên mặt Tật Siếp là một nụ cười khinh miệt đầy mỉa mai.

“Ngươi nói bậy! Không thể nào! Bọn họ… bọn họ không thể chết được!” – Tật Anh gầm lên, mắt đỏ ngầu như sắp ăn tươi nuốt sống người trước mặt.

“Ngô!”

Ngay khoảnh khắc hắn mất tập trung vì phẫn nộ, một thanh kiếm sắc bất ngờ đâm từ phía sau nghiêng tới, xuyên thẳng vào lưng. Cơn đau xé thịt khiến Tật Anh bật rên. Chưa kịp phản ứng, thanh thứ hai, rồi thanh thứ ba nối tiếp nhau cắm phập vào thân thể hắn, ba mũi kiếm như đóng đinh hắn tại chỗ, khiến cả người run lên bần bật, không còn nhúc nhích nổi.

Máu trào ra từ miệng, ứa thành dòng, nhưng đôi mắt đỏ rực ấy vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Tật Siếp, không rời lấy nửa khắc.

“Vì cái gì… Rốt cuộc là vì cái gì?”

Bọn họ là huynh đệ ruột thịt! Tật Anh tự hỏi bản thân suốt bao năm qua chưa từng làm điều gì có lỗi với Tật Siếp. Vậy mà hắn… sao có thể ra tay độc ác đến vậy? Sao có thể dùng đủ mọi thủ đoạn chỉ để giết bằng được hắn?

Tật Siếp thở dài, lạnh nhạt nói:

“Muốn trách, thì trách ngươi quá xuất sắc. Sự tồn tại của ngươi là mối đe dọa với ngôi vị tộc trưởng của ta. Cho nên… ngươi phải chết.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc