“Đúng! Là ta giết bọn họ! Ngươi tưởng rằng giết chết con trai ta là có thể trả hết nợ sao? Ta muốn ngươi tuyệt tử tuyệt tôn, muốn cả nhà ngươi chôn theo!”
Tiếng cười của lão như tiếng ác quỷ rít rên trong đêm:
“Ngươi có tưởng tượng được không? Vẻ mặt thê tử ngươi lúc sắp chết – trong mắt nàng là tuyệt vọng! Nàng cầu xin ta… khẩn thiết cầu xin ta tha cho hai đứa nhỏ… Ngươi có tưởng tượng được cảnh tượng đó không, hả?”
“Ha ha ha... Ta muốn ngươi chết cũng không nhắm mắt! Sao có thể buông tha cho con của ngươi được chứ?”
“A!!”
Tật Anh gầm lên một tiếng long trời lở đất, nguyên lực toàn thân trong khoảnh khắc bùng nổ dữ dội. Ba thanh trường kiếm đang ghim vào người hắn bị luồng sức mạnh cuồng bạo đánh văng ra ngoài. Ba kẻ đâm hắn còn chưa kịp chạm đất, đã bị hắn xoay người vung một đòn chém ngang, thân thể lập tức bị xẻ làm đôi, sáu đoạn xác người mới rơi bịch xuống đất.
Tật Anh hét lớn:
“Tật Hồng Dũng! Ngươi là đồ cẩu hèn, phường chuột nhắt tham sống sợ chết! Ngươi nghĩ chỉ vài lời bẩn thỉu đó đã khiến ta tin ngươi thật sự giết vợ con ta sao? Lăn lại đây chịu chết cho ta!!”
Đám hộ vệ xung quanh lại tiếp tục xông lên. Tật Anh rít mạnh một hơi, rồi như kẻ điên lao thẳng về hướng gia viện. Nhưng chưa kịp chạy trăm bước, hắn đã bị nhóm hộ vệ bao vây, lại rơi vào một trận hỗn chiến đẫm máu.
“Nguyệt Nhu!!” – Chiến kích nặng nề giáng xuống, bổ đôi tên ngăn đường từ đỉnh đầu đến tận bụng, máu thịt văng tung tóe, xác người rơi thành hai mảnh.
“Ngôn Nhi!!” – Chiến kích vung ngang, đập nát toàn bộ binh khí của những kẻ xông lên cản đường. Một cú quét nữa, vài cái đầu bay vèo, máu phụt lên như suối.
“Thiên Nhi!!” – Một đòn đâm xuyên ngực tên hộ vệ đang chắn đường về nhà, Tật Anh hất hắn ra, tiếp tục lao đi, để lại từng dấu chân máu dày đặc in khắp mặt đất.
Hắn ném chiến kích ra sau, cú vung cực mạnh khiến chiến kích xoay tròn giữa không trung, tạo thành những tàn ảnh mờ ảo, tốc độ nhanh đến mức xuyên thủng tim mấy kẻ đang lao đến truy sát.
“Ta đã trở về!!” – Một đòn chém ngang, cắt đôi kẻ chắn trước mặt, nội tạng bầy nhầy đổ tràn khắp sân.
“Phụ thân đã trở lại!!”
Mỗi tiếng hắn gào lên, đều có vài kẻ ngã xuống. Tật Anh cứ thế, vừa gào, vừa chém giết, vừa điên cuồng lao về phía nhà mình. Hắn để lại sau lưng một con đường máu, một con đường chất đầy thi thể.
Khi cuối cùng xông vào được tiểu viện của mình, lòng hắn ngập tràn kích động, nhưng xen lẫn là nỗi bất an cháy bỏng.
“Nguyệt Nhu! Ngôn Nhi! Thiên Nhi! Các ngươi ở đâu?”
Tật Anh vừa gào tên từng người thân yêu, vừa vội vã xông vào từng phòng tìm kiếm. Nhưng căn nhà vắng lặng đến lạnh người, từng gian phòng phủ bụi, tiêu điều như đã lâu không có người sinh sống.
Từng bước chân hắn đi, tim lại lạnh thêm một phần.
Cuối cùng, khi xông thẳng vào chính đường, ánh mắt hắn lập tức bắt gặp… một linh vị.
Trên đó ghi rõ bốn chữ: “Mẫu Đỗ Nguyệt Nhu chi vị.”
Khoảnh khắc ấy…
Ngàn vạn đao thương, ngàn vạn kẻ địch cũng không đánh gục được hắn.
Thế nhưng… chỉ một tấm linh vị kia… đã khiến đôi chân Tật Anh hoàn toàn không còn đứng vững.
Những kẻ đuổi giết cuối cùng cũng tràn vào tiểu viện.
Tật Anh đứng giữa sân, đôi mắt đỏ ngầu, gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc. Trong khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc như bùng nổ: bi thương, tuyệt vọng, hận thù… tất cả cuộn trào như nước lũ tràn qua tâm trí, khiến hắn như phát cuồng, gào lên một tiếng xé toạc không gian!