Ba giờ chiều, Hứa Tinh Châu cảm nhận được hơi ấm của Tần Độ truyền đến từ phía sau lưng.
Thời tiết Thượng Hải vào đầu tháng Tư đã bắt đầu nóng lên. Tần Độ chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, cổ tay rắn rỏi đeo đồng hồ và một vòng hạt gỗ, toát ra một mùi hương nam tính khó cưỡng, ngay cả nhiệt độ cơ thể anh cũng mang theo hơi ấm.
Khoảnh khắc đó, mặt Hứa Tinh Châu đỏ bừng lên tận mang tai. Tần Độ bế đứa trẻ lên, xốc nhẹ vài cái rồi xoa đầu nó như một cách trấn an.
"Cứ tưởng sức em lớn lắm," Tần Độ bế đứa trẻ đang chảy nước dãi, nói: "Hóa ra cũng bị một đứa nhỏ hành cho ra bã."
Hứa Tinh Châu liên tục gãi gãi tai, biện bạch: "Vốn dĩ là thế mà."
Tần Độ chế nhạo: "Vốn dĩ là thế á? Nó ở trong lòng tôi có dám động đậy gì đâu."
Nói rồi, Tần Độ véo nhẹ vào gáy đứa nhỏ, nó lập tức sợ sệt nằm bẹp trên vai anh.
Hứa Tinh Châu có cảm giác Tần Độ dường như đang "bắt nạt" trẻ con, nhưng lại không bắt bẻ được gì, đành quay lại tiếp tục chơi trò chơi với đám trẻ kia.
Tần Độ vẫn không tham gia, chỉ bế đứa bé đang mọc răng ngồi trên bậc thềm. Đứa trẻ có chút lấm lem, cứ thế bôi nước dãi lên người Tần Độ.
Tần Độ bỗng hỏi: "Tại sao đứa bé này lại bị bỏ rơi?"
Hứa Tinh Châu giật mình. Một cậu bé lập tức đáp lời: "Ninh Ninh bị nhiễm trùng não lúc mới sinh, tiền chữa trị mất hai vạn tệ, bố mẹ em ấy không cần em ấy nữa."
Hứa Tinh Châu gật đầu, đưa tay xoa đầu cậu bé đó rồi nói: "Chi phí điều trị ở khoa hồi sức tích cực nhi là hai vạn tệ. Gia đình đó chê là con gái nên bỏ lại bệnh viện rồi chạy mất. Y bác sĩ ở khoa nhi đã gom tiền cứu sống em ấy, nuôi ở khoa một thời gian, sau này thực sự không chăm sóc nổi nữa mới đưa đến viện mồ côi."
Hứa Tinh Châu mỉm cười: "Anh chưa thấy chuyện này bao giờ sao?"
Tần Độ nhíu mày, chậm rãi lắc đầu.
"Tần Độ, anh chưa thấy cũng là chuyện bình thường." Hứa Tinh Châu cười: "... Thế gian này người nghèo nhiều lắm, trẻ con bị bố mẹ bỏ rơi cũng chẳng thiếu. Hai vạn tệ là đủ để một gia đình trọng nam khinh nữ vứt bỏ một đứa con gái nhỏ đang thoi thóp... Khổ đau trên đời nhiều vô kể, đây chỉ là chuyện bình thường nhất mà thôi."
Tần Độ thong thả hỏi: "... Hình như em rất am hiểu?"
Trong câu nói đó mang theo chút ý dò xét, ánh mắt sắc sảo của anh xuyên qua nắng chiều nhìn về phía Hứa Tinh Châu.
Cậu bé kia lại nhanh nhảu: "Chị Tinh Tinh tất nhiên là hiểu rõ rồi—"
Cái này làm sao mà nói được chứ!
Hứa Tinh Châu nhanh chóng vỗ đầu cậu bé một cái, nói: "Chỉ giỏi nói leo. Đi xáo bài đi!"
Tần Độ khó hiểu nhìn Hứa Tinh Châu, không rõ tại sao cô đột nhiên đánh đứa trẻ. Còn cô sau khi đánh xong thì quay lại nhìn anh, ánh mắt trong veo không chút gợn sóng.
Tần Độ bật cười thành tiếng. Bế đứa trẻ lấm lem trong lòng, khoảnh khắc ấy anh cảm thấy tim mình như đang nở hoa.
— Giống như một thằng nhóc mới lớn vậy, anh nghĩ.
Lúc họ quay về thì trời đã khá tối, ánh hoàng hôn mờ ảo đổ xuống vỉa hè.
Hứa Tinh Châu mệt đến mức đau lưng mỏi gối. Cô ít khi vận động, việc chơi đùa cùng lũ trẻ lại cực kỳ tiêu tốn sức lực, đặc biệt là nhóm trẻ này không giống trẻ bình thường, chúng cần được chăm sóc đặc biệt hơn.
— Trẻ em ở viện mồ côi này vốn dĩ đã khác với những đứa trẻ bình thường từ khi sinh ra.
Đa số chúng đều có khuyết tật, tuổi càng lớn thì mức độ khuyết tật càng nặng. Những đứa trẻ này — trẻ bị Down, tim bẩm sinh, quái thai, thậm chí là trẻ mắc trọng bệnh ngay khi chào đời — bị những người không xứng làm bố mẹ bỏ rơi, rồi được đưa về đây.
Rất ít những đứa trẻ không khuyết tật được các gia đình hiếm muộn nhận nuôi trong vòng vài tuần, còn lại những đứa trẻ mang nỗi đau sâu nặng hơn sẽ phải ở lại đây cho tới khi trưởng thành.
Hứa Tinh Châu đột nhiên lên tiếng: "... Anh nói xem, có thảm không?"
Tần Độ ngẩn ra: "Hả?"
"Bọn trẻ ấy." Hứa Tinh Châu buồn bã nhắm mắt lại: "... Những đứa trẻ trong viện mồ côi này. Tuổi càng lớn, chúng càng hiểu chuyện, hiểu rằng mình không có bố mẹ cần đến. Lúc nhận nuôi, chẳng ai muốn nhận trẻ trên ba tuổi, vì sợ không nuôi dưỡng được tình cảm. Thế là những đứa trẻ trên ba tuổi ngày càng hiểu rõ hơn rằng 'mình là kẻ không ai cần'."
Tần Độ nắm vô lăng, tùy tiện ậm ừ một tiếng.
Hứa Tinh Châu biết anh chẳng nghe lọt tai, cô bật cười nói: "Bố mẹ anh chắc hẳn yêu anh lắm."
Trong đêm tối, Tần Độ vừa lái xe vừa gật đầu một cách hiển nhiên.
Gia đình anh thực sự hòa thuận — thậm chí giống như một gia đình kiểu mẫu trong phim truyền hình. Quan hệ của bố mẹ anh mặn nồng đến mức hiếm khi to tiếng cãi vã. Bố của Tần Độ tung hoành trên thương trường mười mấy năm, lý thuyết là người đã nếm trải đủ mọi sự đời, nhưng cả đời này ông chưa từng để một kẻ thứ ba nào chen chân vào gia đình mình.
— Họ đã dành cho Tần Độ tình yêu thương hoàn hảo nhất của cả bố lẫn mẹ.
"Vì thế, Tần Độ, anh không thể hiểu được đâu." Hứa Tinh Châu tựa đầu vào kính xe: "Trên thế giới này, cảm giác 'không ai cần đến' là một chuyện đáng sợ đến nhường nào."
Tần Độ gật đầu, nghiêm túc đáp: "... Chắc vậy, tôi chưa từng trải qua."
Hứa Tinh Châu thở hắt ra một hơi dài, tự giễu: "... Mà thôi, tôi nói với anh mấy chuyện này làm gì chứ."
— Đó suy cho cùng là cuộc đời của riêng họ, không ai có thể san sẻ được.
Hứa Tinh Châu nhìn ra cửa sổ. Mặt trời lặn ngoài kia mười mấy năm vẫn thế, tròn trịa, bị những tòa nhà cao tầng cắt ra rồi lại ghép lại. Sáu giờ chiều, nó giống như một lòng đỏ trứng chín lạc lõng nổi trong bát canh cà chua.
Tần Độ bỗng dừng xe lại, gọi: "Hứa Tinh Châu."
Hứa Tinh Châu có chút giật mình. Dưới ánh đèn giao thông giữa dòng xe cộ tấp nập, Tần Độ dừng xe chờ đèn đỏ, đưa một bàn tay ra sau lưng cô, vén lọn tóc mềm mại của cô ra sau tai.
"... Đừng nghĩ nhiều quá." Tần Độ nói.
Anh dừng lại một chút, rồi nói: "Về trường tôi mua trà sữa cho em, uống chút đồ ngọt vào cho bớt buồn."
*
Cổng trường Đại học F kiểm tra người ngoài rất gắt gao. Chế độ "một xe một rào chắn" thực hiện 24/24. Sinh viên ra vào phải quẹt thẻ, khách ngoài đều phải đăng ký số chứng minh thư mới được vào. Đây là lần đầu tiên Hứa Tinh Châu được ngồi xe chạy thẳng vào trong trường — người lái lại còn là Chủ tịch Hội sinh viên, nghĩ kỹ thì đúng là có gì đó không đúng lắm.
Màn đêm buông xuống, tiếng gió thổi qua ngọn cây xào xạc.
Tần Độ tìm một chỗ đỗ xe trước tòa nhà Hoa Ngôn, ra hiệu cho Hứa Tinh Châu xuống xe, đoạn đường còn lại hai người sẽ đi bộ.
"... Anh..." Hứa Tinh Châu ôm chiếc túi vải nhỏ, đắn đo một hồi rồi ngập ngừng hỏi: "Anh đưa tôi đến đây là được rồi."
Tần Độ: "Hửm?"
Hứa Tinh Châu tưởng anh không nghe rõ, lại nói: "Đoạn đường còn lại tôi có thể... tự về được, không làm phiền anh nữa."
"... Em cũng biết là mình phiền phức à." Tần Độ hờ hững nói: "Khó lắm sư huynh mới mời em uống trà sữa, em không muốn đi thì thôi."
Nói xong, Tần Độ vỗ vai Hứa Tinh Châu, ra hiệu cho cô đừng lề mề nữa mà đi theo anh.
Đêm xuống, tiết trời đầu xuân, sắp đến "Đêm hội các câu lạc bộ".
Không khí khởi động đã bắt đầu. Trên bãi cỏ, một nam sinh trẻ tuổi của câu lạc bộ dân ca đang ôm đàn guitar, hát những bản nhạc dịu dàng dưới ánh đèn đường.
Hứa Tinh Châu suy cho cùng vẫn là một cô gái trẻ, không nén nổi trí tò mò và sự hướng tới người khác phái. Cô cứ ngó nghiêng quan sát chàng trai đang hát kia. Giọng chàng trai trong trẻo, tóc buộc túm nhỏ sau gáy, trước mặt đặt một chiếc mũ lưỡi trai, lúc hát mang một vẻ quyến rũ khó tả.
Xung quanh có một nhóm nữ sinh đang đứng xem. Hứa Tinh Châu chen vào giữa đám đông, mỉm cười mò trong túi ra một nắm tiền xu nhỏ, "lạch cạch" đổ hết vào mũ của chàng trai đó.
"Bạn hát hay quá, bạn ở khoa nào thế?" Hứa Tinh Châu cười híp mắt hỏi: "Mình ở khoa Báo chí! Sinh viên năm hai, Hứa..."
Hứa Tinh Châu vốn xinh đẹp, khi cười lại càng rạng rỡ như một mặt trời nhỏ. Chàng trai kia gần như không cưỡng lại được sức hút của cô, ngượng ngùng mở lời: "... Mình ở khoa Điện tử..."
Cậu bạn kia còn chưa nói hết câu, Tần Độ đã quyết đoán ra tay, nhanh nhẹn túm lấy Hứa Tinh Châu lôi đi!
Tần Độ nói: "Cô ấy ở khoa Luật, đừng nghe cô ấy bốc phét."
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến Hứa Tinh Châu không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Nhưng tôi đâu phải..."
"Cô ấy nổi tiếng xấu xa ở khoa bọn tôi đấy," Tần Độ trực tiếp bịt miệng cô lại, rồi chân thành tán hươu tán vượn với chàng trai kia: "Bất cứ chàng trai nào bị cô ấy nhắm trúng đều sẽ bị cô ấy cuỗm mất bạn gái. Đừng có cho cô ấy phương thức liên lạc, cậu sẽ hối hận cả đời đấy."
Cái quái gì thế này! Chàng trai kia hoàn toàn ngơ ngác trước tình huống này...
Tần Độ chân thành vỗ vai cậu bạn: "Cẩn thận đấy, em trai."
Hứa Tinh Châu hốt hoảng: "Chờ đã...?? Tôi không phải..."
Tần Độ vỗ một cái vào đầu Hứa Tinh Châu: "Sao hả đồ bạc tình, còn muốn biện minh à, hửm?"
Tiếp đó, chàng trai khí chất ngời ngời này thậm chí còn nhỏ mọn nhặt lại một tệ rưỡi mà Hứa Tinh Châu vừa ném vào mũ của người ta. Dưới ánh mắt kinh ngạc của chàng trai và người qua đường, anh kéo "kẻ bạc tình" còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nghênh ngang rời đi.
Ánh đèn vàng ấm áp của quán trà sữa hắt xuống mặt đường nhựa, hàng cây ngô đồng bên đường xào xạc trong gió đêm. Hứa Tinh Châu uể oải ngồi trên ghế dài.
Anh nhân viên quán lau khô ly giấy, cười nói: "Hồng trà chanh tươi và chanh dây tươi của quý khách xong rồi đây."
Gió đêm đầu xuân thổi qua, cánh hoa rơi vào đêm muộn. Tần Độ đứng ở cửa quán trà sữa, vai rộng eo thon, trông hệt như một người mẫu. Anh đưa mã thanh toán cho nhân viên rồi xách hai ly nước quay lại nhìn.
— Đằng sau, Hứa Tinh Châu đang chán nản ngồi cạy lớp sơn trên ghế dài để chơi.
"Thôi đi," Tần Độ khó chịu nói: "Còn bày đặt làm mặt lạnh với sư huynh à, đã mời em uống trà sữa rồi còn gì."
Hứa Tinh Châu uể oải: "Tôi không muốn uống."
Tần Độ giả vờ định giật lại ly giấy, Hứa Tinh Châu lập tức ôm khư khư lấy ly hồng trà chanh dây của mình.
Hứa Tinh Châu ấm ức: "... Đừng có động vào đồ uống của tôi! Sao anh nhỏ mọn thế! Tôi chỉ muốn biết tên bạn ấy thôi, sao anh lại nhảy vào phá đám?"
Tần Độ nhướng mí mắt, mặt dày hỏi ngược lại: "... Đó mà gọi là phá đám à?"
Hứa Tinh Châu giận dữ: "Thế này mà không phải phá đám? Trực tiếp mắng tôi thành đệ nhất tra nam khoa Luật? Đêm nay về tôi định kiểm tra xem trên BBS có bài bóc phốt tôi không đây!"
Tần Độ: "Em cũng nên cảm ơn tôi đi, tôi còn chưa đăng bài bêu rếu em đâu."
Hứa Tinh Châu cắn ống hút, không thèm tranh luận với gã sư huynh hẹp hòi này nữa.
Gió thổi vù vù, chiếc áo hoodie của cô gái phồng lên, mái tóc dài bị thổi rối bời.
Tần Độ ngoảnh mặt đi, một lát sau, cuối cùng cũng đưa tay xoa đầu Hứa Tinh Châu.
Anh nheo mắt hỏi: "Cậu ấy hát hay thì đã làm sao?"
Hoa trong đêm đều đã nở, những nụ hồng chúm chím cúi đầu.
Sau một lúc lâu, trong làn gió đêm ấm áp, Tần Độ cuối cùng cũng mặt dày thốt ra một câu:
"— Sư huynh còn có nhiều tiền nữa."