Hứa Tinh Châu ôm ly nước, đá đá những cánh hoa dưới chân.
Đêm tối vô cùng tĩnh lặng, tiếng côn trùng kêu râm ran như những nghệ sĩ hát rong của đêm xuân đang ngân nga khúc ca cổ xưa. Hứa Tinh Châu ngồi bên cạnh Tần Độ, cầm ly hồng trà chanh dây, gió đêm thổi tung mái tóc đen dài của cô.
Tần Độ đột nhiên hỏi: "Công tâm mà nói, em thấy sư huynh đây là người thế nào?"
Hứa Tinh Châu sững sốt.
Cách hỏi này của Tần Độ thực sự rất lắt léo, nó vừa mang một chút tình tứ kiểu "liệu em có cân nhắc đến tôi không", vừa mang vẻ "em cũng đừng có mà tự đa tình", vô cùng đúng mực.
Hứa Tinh Châu nhớ tới cô bé bên khoa Y lâm sàng kia, nhỏ giọng đáp: "... Cũng, cũng ổn."
"... Em cũng thấy ổn à." Tần Độ bật cười, đưa tay xoa xoa đầu Hứa Tinh Châu: "Thật sự không phải vì đang uống nước của tôi nên mới nói thế chứ?"
Hứa Tinh Châu đáp: "Tôi mời anh ăn McDonald's cũng chẳng thấy anh nể nang gì tôi cả."
"Vì đó là lẽ đương nhiên mà," Tần Độ mặt dày nói: "Tại sao em lại không thể mời sư huynh ăn McDonald's?"
Hứa Tinh Châu ôm ly trà chanh dây, quyết định không thực hiện một cuộc tranh luận trị giá 27 tệ với anh.
Cô vốn không thích tiếp xúc thân thể với người khác phái, nhưng Tần Độ lại trở thành một ngoại lệ. Cách anh xoa đầu người khác mang một sự ấm áp khó tả, khiến Hứa Tinh Châu không cách nào kháng cự.
Hứa Tinh Châu gạt ngón tay anh ra, bảo anh chừng mực thôi, đừng có xoa đầu mình như xoa đầu cún con: "Anh là đồ keo kiệt à!"
Tần Độ bèn cố ý giật giật tóc Hứa Tinh Châu, rồi búng một cái vào xoáy tóc trên đỉnh đầu cô, ung dung nói: "Sư huynh đúng là không hào phóng thật."
Hứa Tinh Châu ôm lấy đỉnh đầu, nhăn mặt nhăn mũi: "Anh đúng là ác quỷ..."
"Tôi nhỏ mọn, vắt cổ chày ra nước," Tần Độ lại đưa tay xoa xoa chỗ xoáy tóc vừa búng: "Thù dai nhớ lâu, hay tính toán chi ly, nên em mà mắng tôi một câu, tôi sẽ đánh em."
Người này đúng là đồ rác rưởi mà, Hứa Tinh Châu nghĩ thầm.
Tần Độ nheo mắt, khẳng định chắc nịch: "Em đang thầm mắng tôi."
Hứa Tinh Châu lập tức hét lên: "Không có!"
"Sư huynh là điển hình của đàn ông Thượng Hải," Tần Độ tựa lưng vào ghế dài, nhàn nhã nói: "Nhỏ mọn thù dai, hẹp hòi ích kỷ, tầm nhìn cũng chẳng lớn lao gì, nhưng được cái biết cưng chiều phụ nữ."
Mặc dù câu nói này thốt ra từ miệng kẻ hẹp hòi như Tần Độ thì chẳng khác nào một câu nói suông, cô giữ thái độ nghi ngờ gấp vạn lần, nhưng Thượng Hải đúng là một thành phố như vậy, Hứa Tinh Châu nghĩ.
Cuối tuần đôi khi cô đi ngang qua khu chợ gần trường, nơi có những hàng cây cao vút, khi ánh nắng vàng buổi chiều buông xuống, toàn là các ông lão đẩy xe đạp đi mua thức ăn, chẳng mấy khi thấy các bà lão. Giỏ xe của họ đầy bắp cải và hành lá, đôi khi sẽ có bà lão đi cùng, hai ông bà nắm tay nhau đi về nhà.
— Đàn ông Tứ Xuyên sợ vợ, đàn ông Thượng Hải chiều vợ. Cả nước đều biết.
Gió thổi rối tóc Hứa Tinh Châu, cô thành thật nói: "Tôi biết điều đó, nhưng anh chắc là ngoại lệ rồi."
Tần Độ cười khẩy, lơ đãng nói: "Là vì em chưa thấy sư huynh đây chiều chuộng phụ nữ thôi."
Hứa Tinh Châu nghe xong chỉ muốn đánh anh, đáp: "Phải rồi, không thấy được đâu. Anh cứ để dành bộ mặt đó cho cô bé bên Y lâm sàng đi."
Tần Độ đột nhiên bật cười, xòe bốn ngón tay ra.
"Tiểu sư muội," anh nói: "Bốn lần."
Hứa Tinh Châu ngẩn người: "Hả?"
"Sư muội, em nhắc đến cô bé đó," Tần Độ trêu chọc: "Chỉ riêng ngày hôm nay thôi, em đã nhắc bốn lần rồi. Tiện thể nói luôn, tôi chưa nhắc đến lần nào."
Hứa Tinh Châu suýt thì cắn đứt lưỡi mình...
Tần Độ dùng hai ngón tay đẩy cằm, hỏi: "Sao thế? Khó quên đến vậy à? Hay để tôi giới thiệu cho em làm quen nhé?"
Hứa Tinh Châu chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Họ ngồi trên ghế dài rất lâu, lâu đến mức Trình Nhạn cũng phải gửi WeChat tới: "Cậu bị bắt cóc rồi à?"
Thời gian vô tình đã trôi đến 9 giờ tối. Ly nước của Hứa Tinh Châu chưa uống hết, vẫn đang cầm trên tay.
Trình Nhạn lại gửi tin nhắn: "Bị yêu quái bắt đi rồi à? Nếu bị bắt rồi thì gõ số 1 nhé."
Đúng là nên về rồi, Hứa Tinh Châu nghĩ, không cần thiết phải ở ngoài muộn thế này. Cô trả lời WeChat, chợt thấy vẫn còn vài tin nhắn chưa đọc, bao gồm cả cậu bạn học cũ thời cấp ba kia.
Chắc là có việc gì đó cần tìm, Hứa Tinh Châu tắt màn hình điện thoại.
Tiếng người thưa dần, quán trà sữa đã kéo cửa cuốn xuống, khuôn viên Phụ Giang trong bóng tối trở nên có chút đáng sợ.
Dù trường học kiểm tra nghiêm ngặt, ngăn được người ngoài nhưng không ngăn được việc bên trong có thể có kẻ xấu. Một khuôn viên đại học có hàng vạn người, ai dám đảm bảo vạn người đó đều là chính nhân quân tử? Chuyện rắc rối thiếu gì, tuần trước bên khu giảng đường Khoa học tự nhiên còn bắt được một kẻ biến thái thích khoe hàng, tên đó lảng vảng ở ban công tầng ba hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng mới bị người dũng cảm báo cảnh sát bắt đi.
Hứa Tinh Châu nhớ lại lời đồn về kẻ biến thái đó, cuối cùng khó khăn mở lời với Tần Độ: "... Cái đó, Tần Độ, anh có thể..."
... Có thể đưa tôi về không? Hứa Tinh Châu nghĩ. Dù sao cũng 9 giờ rồi, một mình đi đường đêm vẫn khá đáng sợ.
Tuy nhiên, Hứa Tinh Châu biết mười phần thì chín phần Tần Độ sẽ không đồng ý, niềm vui dạo này của anh chắc là ở việc bắt nạt cô, kiểu gì chẳng phải bắt nạt thêm vài câu rồi mới đưa cô về.
Hứa Tinh Châu đắn đo một hồi, cuối cùng nản lòng nói: "... Thôi, bỏ đi."
Tần Độ nâng mí mắt, hỏi: "Muốn tôi đưa em về?"
Hứa Tinh Châu ngập ngừng: "... Thực ra cũng không cần đâu..."
"Không cần gì chứ?" Tần Độ hờ hững nói: "Đứng dậy, đi thôi. Tôi chưa bao giờ để con gái đi đường đêm một mình."
Khi nói câu đó, Tần Độ không có chút ý trêu chọc nào, cứ như thể đó là điều hiển nhiên nhất trần đời: Cho dù Hứa Tinh Châu không nhắc, anh cũng sẽ không để cô đơn độc trong bóng tối.
Vào khoảnh khắc ấy, Hứa Tinh Châu có chút cảm động khó tả. Tuy Tần Độ có hơi xấu tính một chút, nhưng quả thật là một người đàn ông khiến cô thấy rất thoải mái khi ở bên cạnh.
*
Đêm khuya đặc quánh, dưới ánh đèn đường, những con thiêu thân đập vào bóng đèn bôm bốp, hoa hồng hé nụ.
Sinh viên lác đác tan học đi về phía ký túc xá, tiếng người vẫn còn khá ồn ào. Trong cửa hàng tiện lợi chen chúc những người mặc đồ ngủ. Hứa Tinh Châu chen giữa đám đông, kéo chiếc túi vải nhỏ, đi theo Tần Độ về hướng ký túc xá.
Gió đêm xuân thổi qua, Hứa Tinh Châu rùng mình một cái, xích lại gần phía Tần Độ hơn một chút.
"... Gió, gió yêu quái thật đáng sợ." Hứa Tinh Châu run rẩy nói: "Lúc nãy vừa uống đồ lạnh, quả nhiên là không ổn lắm..."
Tần Độ hừ một tiếng, cởi áo khoác ngoài ra, ném cho Hứa Tinh Châu.
Hành động này khiến Hứa Tinh Châu suýt thì cảm động rơi nước mắt. Cô không ngờ Tần Độ lại có mặt ga lăng đến vậy — cô cẩn thận quấn chiếc áo khoác vào người. Chiếc áo vừa ấm vừa rộng, bên trong đầy hơi ấm của Tần Độ.
Tần Độ đột nhiên như vô tình hỏi: "Hứa Tinh Châu, em rất ít khi mặc áo khoác của chàng trai khác à?"
Hứa Tinh Châu bị hơi ấm bao quanh làm cho hơi mơ màng, nghe vậy thì mỉm cười, thành thật gật đầu.
Tần Độ lạnh lùng hừ một tiếng, thờ ơ nói: "Cũng đúng, nhìn em là thấy cong cong vẹo vẹo kiểu gì ấy, người đàn ông nào mà thích nổi một cô gái như em."
Hứa Tinh Châu nghe không hiểu: "Hả? Thích với không thích cái gì? Cái gì mà 'kiểu gì ấy'?"
"Ý tôi là em ngày nào cũng ở ngoài tán tỉnh con gái nhà người ta, đến con chim sẻ cũng không tha." Tần Độ búng một cái vào trán Hứa Tinh Châu, ác ý nói: "Nên nhìn là biết nhân duyên với người khác phái tệ đến tận cùng rồi. Em nói xem cái đồ 'lẳng lơ' như em có ai theo đuổi không?"
Hứa Tinh Châu bị búng đau, ôm trán, ấm ức nói: "... Có ai theo đuổi hay không liên quan gì đến anh! Đừng có đánh vào đầu tôi."
Tần Độ đắc ý hỏi: "Ngại không dám nói chứ gì, hửm? Với cái bộ dạng lẳng lơ này của em, có ai từng bày tỏ tình cảm rõ ràng với em chưa?"
Hứa Tinh Châu muốn khóc không ra nước mắt. Sao mặc áo khoác của anh thôi mà cũng bị kiểm tra hộ khẩu thế này? 'Tán tỉnh' mấy cô em gái nhỏ thì có lỗi gì! Tần Độ này đúng là tệ thật! Hơn nữa có ai theo đuổi hay không liên quan gì đến anh, anh đi mà tán tỉnh cô nàng Y lâm sàng kia đi chứ... Không đúng, sao mình lại nhắc đến lần thứ năm rồi...
Khi phát hiện hôm nay mình đã nghĩ đến "cô bé Y lâm sàng" lần thứ năm, Hứa Tinh Châu cảm thấy trong lòng bí bách đến chết — mà cô đúng là độc thân từ trong trứng thật, nói ra thấy mất mặt quá, nên cũng không buồn đáp lời nữa, chỉ cúi đầu lầm lũi đi về phía trước.
Tần Độ hăng hái xoa đầu Hứa Tinh Châu, nói: "Sáng nay em còn bảo tôi là cậu bạn học kia nhớ thương em suốt ba năm, sức hút cá nhân không thể kháng cự mà. Thế mà cậu bạn này đến một lời tỏ tình chính thức cũng không có! Uổng công sáng nay em nói với tôi chắc như đinh đóng cột, kết quả vẫn là một đứa nhóc đáng thương không ai yêu."
Hứa Tinh Châu tấn công lại một cách ác độc hơn: "Sao anh còn thấy khó chịu hơn cả tôi thế? Anh đã canh cánh trong lòng suốt cả một..."
— Tuy nhiên, lời còn chưa dứt, chuông điện thoại của Hứa Tinh Châu đã vang lên.
Hoa rủ trên cành, trăng treo trên ngọn cây phía đông, những tòa nhà phía xa chồng chất như núi non, tựa như những người khổng lồ trầm mặc trong màn đêm.
Hứa Tinh Châu rút chiếc điện thoại đang reo ra, trên màn hình hiện lên ba chữ sáng quắc:
'Lâm Thiệu Phàm'.
Khi nhìn thấy ba chữ đó, Hứa Tinh Châu thậm chí còn thoáng ngẩn ngơ.
Tần Độ nghi ngờ hỏi: "Đây là ai?"
Hứa Tinh Châu suy nghĩ một lúc, không biết nên bắt đầu giới thiệu từ quá khứ của Lâm Thiệu Phàm, hay kể từ lúc cô và người tên Lâm Thiệu Phàm này quen biết nhau.
Nhưng cuối cùng, cô vẫn chọn cách giới thiệu đơn giản nhất.
Hứa Tinh Châu dừng lại một chút, nói một cách vô cùng nghiêm túc:
"— Nửa phút trước, người mà anh vẫn còn canh cánh trong lòng đấy."