"Hôm... hôm nay vất vả cho anh rồi..."
"... Sư, sư huynh."
Vừa dứt lời, Hứa Tinh Châu đã cảm thấy hình như não mình có vấn đề rồi mới thốt ra được câu đó — vì quá xấu hổ, cô quay sang húc đầu nhẹ vào cửa kính xe.
Tần Độ nhướng mày: "... Húc kính làm gì?"
Trông dáng vẻ của Tần Độ như thể hoàn toàn chẳng để tâm đến tiếng "sư huynh" kia, Hứa Tinh Châu càng thấy xấu hổ muốn chết...
Tầng hương giữa và hương cuối của nước hoa trong xe vừa có chút "hư hỏng" lại vừa dịu dàng. Hứa Tinh Châu một mặt thầm mắng Tần Độ là đồ thích làm màu, hệt như một con công đực đang xòe đuôi; mặt khác, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
... Tại sao anh lại quan tâm đến cô gái đó như vậy?
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, vô thức xoa nhẹ lồng ngực để xoa dịu cái cảm giác chua chát ấy.
Sẵn sàng vì cô gái đó mà cất công xếp hàng mua bánh mì kẹp thịt mang đến tận ký túc xá; lại còn xịt nước hoa để làm vui lòng con gái người ta — cũng phải thôi, Chủ tịch Tần Độ là hạng người nào chứ? Anh bắt nạt người khác thì điêu luyện như thế, chẳng lẽ lại không biết dỗ con gái vui sao?
Lúc nãy tại sao mình lại gọi anh ta là "sư huynh" cơ chứ... chắc bị bùa mê thuốc lú rồi. Hứa Tinh Châu càng nghĩ càng thấy xấu hổ, đến vành tai cũng đỏ bừng lên.
Bên ngoài cửa sổ, nắng vàng trải dài trên mặt đường, những hàng cây ngô đồng bên đường che kín cả bầu trời. Tần Độ lên tiếng: "... Này tiểu sư muội, cái cô bé bên khoa Y lâm sàng mà tôi nói ấy..."
Lỗ tai Hứa Tinh Châu vô thức dựng đứng lên: "Hửm?"
Tần Độ dùng hai ngón tay đẩy nhẹ cằm, vẻ mặt suy tư nói: "Lúc gọi 'sư huynh' là giọng phải điệu điệu, luyến láy một chút."
Hứa Tinh Châu cảm thấy âm thanh ong ong bắt đầu vang lên trong đầu.
"Người ta có giống em đâu," Tần Độ nắm vô lăng, mắt nhìn thẳng nhưng giọng điệu vô cùng chắc nịch: "Cô bé đó mỗi lần gọi tôi là sư huynh, đều dùng cái giọng nũng nịu kiểu Hashimoto Kanna [1] ấy."
[1] Hashimoto Kanna là một nữ diễn viên và cựu ca sĩ người Nhật Bản, từng là thành viên của nhóm nhạc nữ thần tượng Nhật Bản Rev. from DVL và đã góp mặt trong nhiều bộ phim điện ảnh, đa số là các tác phẩm live action, chuyển thể từ những bộ anime và manga nổi tiếng.
"Học tập người ta đi." Tần Độ chốt hạ một câu.
Làm nũng kiểu Hashimoto Kanna á? Hứa Tinh Châu cảm thấy mình thực sự không bì nổi...
Viện mồ côi này nằm ở một khu khá hẻo lánh. Một phần vì đất nội đô đắt đỏ, hai là chi phí sinh hoạt cao, nên những tổ chức này đa số đều mở ở vùng ngoại ô xa xôi. Xung quanh toàn là những tòa nhà cũ thấp bé, ban công thò ra những chiếc sào phơi đồ dài ngoằng, trên đó chăn màn quần áo bay phấp phới trong gió.
Tần Độ thoáng ngẩn ra, rõ ràng anh cũng không ngờ nơi này lại hoang tàn đến vậy.
Tần Độ đỗ xe gọn gàng bên lề đường. Hứa Tinh Châu sờ sờ mũi, ngại ngùng nói: "... Nơi này khá nghèo, lấy đâu ra Viện mồ côi giàu có chứ. Tiền bạc đều đổ vào chỗ khác hết rồi."
Tần Độ gật đầu không bình luận gì.
"Sau khi vào trong..." Hứa Tinh Châu nghiêm túc dặn: "Đừng tỏ ra quá kinh ngạc. Nếu không muốn chạm vào bọn trẻ thì có thể không chạm, đừng để chúng cảm thấy anh ghét bỏ chúng."
Tần Độ khó hiểu: "Tôi ghét bỏ chúng làm gì?"
Hứa Tinh Châu nói: "... Cái nhìn đầu tiên, rất khó để không thấy ái ngại."
Gió thổi qua con phố, ven đường nở lác đác vài bông bồ công anh thấp bé, trông chúng có vẻ hơi suy dinh dưỡng. Cổng viện là một chiếc cửa sắt lớn đã rỉ sét, bên trong thấp thoáng tiếng cười nói vui vẻ.
Một người dì ra mở cửa cho Hứa Tinh Châu. Cô cười híp mắt chào: "Dì Tề, cháu đến rồi! Lần này cháu dẫn theo một người bạn."
Khách đến thăm đều phải đăng ký. Sau khi Tần Độ đăng ký xong thông tin, anh bước vào trong viện.
Lúc đó nắng trưa đang đẹp, một nhóm bé gái chừng bốn năm tuổi đang ngồi dưới đất chơi trò đồ hàng. Các bé dùng một chiếc bát nhỏ đựng sỏi, pha thêm chút nước, dùng thìa nhỏ múc cho một con búp bê Barbie ăn.
Sau đó, Hứa Tinh Châu chạy đi lấy mấy chiếc ghế đẩu nhỏ cho các bé ngồi. Đám trẻ vừa thấy Hứa Tinh Châu đã vô cùng phấn khích: "Chị Tinh Tinh!"
"Chị Tinh Tinh, chị lại đến rồi!" Một cô bé reo lên, giọng nói hơi ngọng nghịu có lẽ do sún răng: "Chị chơi đồ hàng với em một lúc được không?"
Nói xong, đứa trẻ đó quay đầu lại.
Khoảnh khắc đó, Tần Độ thực sự giật mình. Hóa ra cô bé nói ngọng không phải vì sún răng, mà là bị hở hàm ếch.
Hứa Tinh Châu quay lại liếc nhìn Tần Độ, trêu chọc hỏi: "Sợ rồi à?"
Rồi cô dịu dàng xoa xoa bím tóc của bé Nam Nam, nói: "Anh trai kia kiến thức nông cạn, chưa thấy bé thỏ con đáng yêu bao giờ ấy mà."
Nam Nam liền mỉm cười với Tần Độ rồi quay đầu đi.
Hứa Tinh Châu khoanh tay đứng cạnh Tần Độ, nói nhỏ: "... Những đứa trẻ ở đây đều có khiếm khuyết, không có ngoại lệ."
Tần Độ: "... Tại sao?"
"Hở hàm ếch vẫn còn là nhẹ đấy," Hứa Tinh Châu mỉm cười: "Còn có trẻ bị não úng thủy, bại não, tự kỷ, tim bẩm sinh, dị tật bẩm sinh... chỉ là hiện giờ anh chưa nhìn thấy thôi."
Tần Độ nhìn nhóm trẻ em xa lạ này, nói: "Tôi cứ tưởng việc tình nguyện của em chỉ là đến chơi với bọn trẻ thôi chứ."
"Đúng vậy, còn có thể là gì khác nữa đâu?" Hứa Tinh Châu cười: "Tôi không thể sống thay cuộc đời của chúng, cũng không gánh nổi cuộc đời của chúng. Tôi chỉ có thể chơi cùng, dạy chúng biết chữ, rồi kể cho chúng nghe thế giới này tươi đẹp nhường nào, nói với chúng rằng sau này sẽ gặp được nhiều thứ thú vị hơn nữa."
"— Để chúng đừng bỏ cuộc."
"Dù sao thì đám trẻ bị bỏ rơi này..." Hứa Tinh Châu mang theo một chút áy náy nói: "Tôi thực sự không thể khoanh tay đứng nhìn được."
Tần Độ: "Tại sao?"
Hứa Tinh Châu sững sờ: "... Tại sao?"
"Làm gì có tại sao gì chứ..." Hứa Tinh Châu né tránh ánh mắt của Tần Độ, nói: "Có lẽ là do lòng trắc ẩn của tôi hơi mạnh chăng."
Khoảnh khắc đó, Tần Độ trực giác thấy Hứa Tinh Châu đang nói dối.
— Đó căn bản không phải lý do thật sự. Bởi vì cô không dám nhìn vào mắt ai cả.
Chiều hôm đó, nắng ấm rải trên khoảng sân nhỏ đầy bụi, Hứa Tinh Châu ngồi xếp bằng dưới đất, mái tóc dài xõa sau lưng.
Cô hoàn toàn không sợ hãi nhóm trẻ trông có vẻ khác thường kia. Giữa vòng vây của đám trẻ yếu ớt bệnh tật, trong lòng cô còn ôm một nhóc tì nhỏ xíu, tay cầm một xấp thẻ bài, nghiêm túc giải thích luật chơi "Ma sói - Trời tối xin mời nhắm mắt" cho bọn trẻ.
"Nghĩa là," Hứa Tinh Châu cười híp mắt nói với đám nhóc vây quanh mình: "Chị là quản trò, giữa chúng ta sẽ có ba kẻ sát nhân..."
Cô vừa nói vừa ôm đứa trẻ vào lòng, gió thổi bay mái tóc dài như cỏ dại của cô, dưới ánh nắng có một vẻ đẹp trẻ trung và rực rỡ.
Hứa Tinh Châu cười nói: "... Bây giờ dân làng hãy vào chỉ tội..."
Tần Độ thong thả nhìn cô. Một đứa trẻ kéo kéo ống áo của Hứa Tinh Châu như muốn nói điều gì đó, ngay khoảnh khắc ấy cô quay đầu lại.
Tần Độ đã gặp qua rất nhiều người. Trên người họ ít nhiều luôn có hình bóng của chính anh — kiêu ngạo, tham vọng, ngang tàng hoặc suy đồi. Anh ghét họ, cũng giống như anh chán ghét sâu sắc mọi đặc tính của chính mình.
Trong thần thoại, Apollo yêu nữ thần Nguyệt Quế, Thần địa ngục yêu Persephone, Hephaestus yêu sâu sắc Venus, cơn bão yêu nữ thần Mặt Trăng.
Thế nên Thần phán rằng mặt đất sẽ yêu bầu trời, đại dương sẽ yêu loài chim, và con thiêu thân định sẵn sẽ phải yêu ngọn lửa.
Họ nhìn nhau trong gió, giây phút đó, Hứa Tinh Châu mỉm cười ấm áp với anh.
Cô gái ấy khi cười trông rực rỡ như hoa phượng tím giữa trời xuân, khoảnh khắc ấy hệt như muôn hoa đua nở trên hoang mạc. Đôi mắt cô cong cong, trong trẻo và ấm áp, dường như có sức mạnh làm tan chảy cả thế giới.
Tim Tần Độ bỗng nóng rực lên, anh vô thức đặt tay lên ngực.
Nơi đó như vừa bị một vật gì đó đâm xuyên.
Khi nắng chiều buông xuống, Hứa Tinh Châu vẫn đang ngồi dưới đất chơi "Ma sói" cùng lũ trẻ.
Tần Độ phần lớn là ngại trẻ con bẩn, dù sao anh cũng lớn lên trong sự nuông chiều kiểu công tử thực thụ, nên không muốn tham gia trò chơi trẻ con này, cũng không muốn quậy phá cùng đám trẻ xa lạ này. Anh đang ngồi trên bậc thang gọi điện cho bạn.
Hứa Tinh Châu chia xong bài, tự mình rút lấy một lá. "Vị quản trò nhỏ" lần đầu đảm nhận chức vị này, dõng dạc nói: "Trời tối xin mời nhắm mắt."
Hứa Tinh Châu ôm một đứa trẻ vẫn còn quấn tã, mỉm cười, nhắm mắt lại.
Ánh nắng chiếu lên mí mắt cô, ánh lên sắc vàng đỏ rực. Khi thị giác tạm mất đi, thính giác trở nên cực kỳ nhạy bén.
Hứa Tinh Châu nghe thấy tiếng Tần Độ đang nói chuyện điện thoại ở phía xa: "... Không đi, tao đang ở Viện mồ côi làm tình nguyện cùng một cô bé."
... Cô bé. Hứa Tinh Châu nghĩ thầm, có phải anh ta gọi đàn em cùng trường nào cũng là "cô bé" không?
"... Liên quan gì đến mày." Tần Độ nói vào điện thoại: "Tao thích thế. Không đi."
Anh rốt cuộc đã từ chối điều gì? Hứa Tinh Châu lại thầm nghĩ vẩn vơ, là vì việc tình nguyện này sao? Điều mà anh "thích thế" rốt cuộc là gì?
Tiếp đó, đứa trẻ trong lòng có lẽ thấy Hứa Tinh Châu ôm không thoải mái, cứ ê a ư hử vùng vẫy. Hứa Tinh Châu nhớ quy tắc trò chơi là không được mở mắt, nên luống cuống vỗ vỗ tấm tã.
Nhưng trẻ nhỏ sau cùng vẫn rất nghịch ngợm, nhất là cái tuổi sắp tập đi, người đầy năng lượng. Hứa Tinh Châu bị cái nắm đấm nhỏ dính đầy nước miếng đấm cho vài cái, đang định gọi dì cứu mạng thì —
— Tần Độ đã cúp máy và bước đến gần.
Anh cúi người xuống phía sau lưng Hứa Tinh Châu. Khoảnh khắc ấy, cô thậm chí cảm nhận được hơi thở của Tần Độ ngay sau tai mình.
Đó thực sự là một tư thế vô cùng ám muội, thậm chí chứa đựng một chút tình tứ. Hơn nữa nó lại diễn ra dưới ánh mặt trời, trước sự chứng kiến của lũ trẻ — ngay trong lúc trò chơi đang diễn ra.
Hứa Tinh Châu lúng túng nói: "... Anh..."
Trong khoảnh khắc ấy, cô thậm chí còn hoảng loạn nghĩ rằng khoảng cách đó quá gần.
"Em nghĩ tôi định làm gì?" Tần Độ cười nhạo.
"— Đứa trẻ này cứ để sư huynh bế cho."