Hara Momoko lo lắng: "Eri, vừa rồi cậu xin lỗi như vậy có hơi hời hợt quá không?"
"Hời hợt lắm sao?" Eri nhớ ra, "Ồ phải rồi, tớ quên mất bên này mọi người thích vừa xin lỗi vừa cúi chào, mà công nhận eo của các cậu dẻo thật đấy."
Trên đường từ lễ đường đến nhà ăn trồng rất nhiều cây anh đào. Cô thiếu nữ với nhan sắc kinh diễm đi dưới tán hoa khiến những nam sinh vừa lướt qua không kìm được mà ngoảnh đầu nhìn lại.
Mái tóc dài như thác đổ xõa xuống tấm lưng thanh mảnh, ngay cả bóng lưng cũng đẹp đến nao lòng.
"Morikawa đúng là mỹ nhân mà..."
"Cô ấy là vị hôn thê của Akanishi đấy, cậu từ bỏ ý định đi."
"Kashihara-kun, cậu ngẩn ngơ gì thế? Bị Morikawa đâm đến ngốc luôn rồi à?"
"Tớ cũng muốn được Morikawa đâm vào một cái quá. Kashihara-kun, mau ngửi xem chỗ vừa bị va vào có mùi thơm không?"
"Kinh quá, cậu là kẻ biến thái à?"
Bóng lưng của Morikawa Eri đã đi xa. Chàng trai vừa bị cô va phải đẩy gọng kính, giữa những lời trêu chọc của bạn bè, anh ta im lặng thu lại ánh mắt dò xét đầy thâm ý.
Nếu thực sự là đồng hương, cho dù không biết những mật mã này thì lúc này chắc chắn cũng phải nhận ra điều gì đó rồi. Thế nhưng vẻ mặt mịt mờ của Hara Momoko đã cho Eri câu trả lời.
Chỉ là Eri vẫn muốn cố gắng thêm chút nữa, cô không muốn một mình "đơn độc bước đi trong ngõ tối".
Cố gắng vô ích, phép màu không xảy ra, Eri đành bỏ cuộc, ngậm miệng và chán nản dùng bữa.
Hara Momoko tuy không biết mấy ngày nay Eri bị làm sao mà toàn hỏi những câu kỳ quái, nhưng nghĩ Eri trở nên như vậy là vì mình không trả lời được, trong lòng không khỏi áy náy.
Cô chủ động tìm đề tài: "Tuần sau có kỳ thi đầu vào đấy. Eri, cậu đoán xem trong hai học sinh đặc cách và Akanishi-kun, ai sẽ giành hạng nhất?"
Eri hừ lạnh trong lòng.
Vớ vẩn, dĩ nhiên là nam chính hạng nhất rồi.
Tác giả đời nào nỡ để "con trai cưng" của mình đứng thứ hai chứ.
Nghĩ lại hồi ở thế giới thực, một học bá như cô đã giành được không biết bao nhiêu cái hạng nhất, giờ xuyên vào truyện tranh thiếu nữ lại phải để một tên nam chính tồi tệ đè đầu cưỡi cổ sao.
Nhưng mà...
Đang rảnh rỗi, thử thách hào quang nam chính một chút cũng chẳng hại gì.
Dù sao bây giờ mới là c 1, cốt truyện chưa đi đến đâu, cùng lắm thì chơi lại từ đầu thôi.
"Không ai trong số họ lấy được hạng nhất đâu," Eri nói.
Hara Momoko nghiêng đầu: "Vậy thì ai sẽ đứng nhất?"
Eri chỉ tay vào mình, nháy mắt một cái đầy tự tin: "Là tớ nè."
"Hả?"
Hara Momoko cười gượng gạo: "Eri, cậu đừng đùa nữa."
Chẳng trách Momoko không tin. Trong thiết lập của truyện, nữ phụ nhan sắc và tài lẻ đều điểm mười, duy chỉ có thành tích học tập bình thường, không bằng nữ chính. Đây cũng là một trong những lý do cô ta đố kỵ với nữ chính.
Dù sao thì nhân vật nữ cứ phải có khuyết điểm thì mới làm nổi bật được sự toàn năng và hoàn mỹ của nam chính chứ.
Eri cười mà không nói.
Nghĩ đến việc mình sắp đè bẹp nam chính để chiếm ngôi đầu bảng, bóng mây u ám vì nhận người thân thất bại vừa rồi lập tức tan biến.
Cô vốn là thành viên của đội quân vừa trải qua kỳ thi đại học khốc liệt, kiến thức vẫn còn nằm lòng, đang ở đỉnh cao trí tuệ, muốn đè bẹp đám học sinh năm nhất này chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.
Hoạt động câu lạc bộ ở học viện Đức Anh rất phong phú. Mỗi ngày học từ 10 giờ sáng đến 3 giờ chiều là tan học, học sinh ngoài giờ lên lớp hầu như đều vùi mình vào các câu lạc bộ.
So với đám học sinh trung học sống thảnh thơi trong truyện tranh, hồi Eri học cấp ba làm gì có hoạt động ngoại khóa đa dạng thế này. Một ngày 24 tiếng trừ thời gian ăn ngủ vệ sinh ra, mông cô coi như mọc rễ trên ghế luôn, đúng kiểu "chưa học đến chết thì vẫn phải học".
Eri đủ tự tin nhưng không kiêu ngạo. Dù sao hào quang nam chính cũng không thể coi thường, vạn nhất cô không đấu lại được cái hào quang đó mà trượt mất hạng nhất thì ngượng lắm.
Để đề phòng, tốt nhất vẫn nên ôn tập lại một chút.