C 1 phần lớn miêu tả sự choáng ngợp của nữ chính khi mới bước chân vào học viện quý tộc, cũng như cuộc gặp gỡ định mệnh với nam chính, không có đất diễn cho Eri.
Eri không hứng thú với câu lạc bộ nên xin phép về nhà sớm để ôn bài.
Có lẽ là oan gia ngõ hẹp, lúc rời đi đi ngang qua hành lang, cô lại tình cờ bắt gặp nữ chính đang chạy từ phía bên kia tới.
Lúc này Eri mới nhìn rõ mặt nữ chính Oguri Tsubaki ở cự ly gần.
Dù kiểu tóc giản dị, khí chất có phần tự ti, nhưng khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn cùng đôi mắt to tròn lấp lánh vẫn khiến Eri một lần nữa cảm thán công lực vẽ tranh của tác giả.
Ngay cả một nữ chính được thiết lập là "bình thường" mà đặt ở đời thực thì cũng đủ trình độ để debut làm thần tượng luôn rồi.
Gương mặt nữ chính đỏ bừng, tay che miệng, dáng vẻ như một chú thỏ trắng hoảng sợ lướt qua Eri.
Ai đọc truyện cũng biết, đây là đoạn nữ chính vừa vô tình bắt gặp nam chính đang mập mờ với một đàn chị, còn bị nam chính cợt nhả hỏi có muốn tham gia cùng không, nên mới xấu hổ uất ức chạy đi.
Eri biết nữ chính đang chạy lên sân thượng.
Vì tò mò, Eri lặng lẽ bám theo sau.
Quả nhiên đúng như cô dự đoán, nữ chính lên sân thượng, ngay cả lời cảm thán cũng y đúc trong truyện.
"Đây là trường học mà, sao có thể có người làm chuyện đó ở trường chứ... Tệ hại, đúng là tệ hại hết sức!"
Tệ hại mà cô vẫn yêu được anh ta sao?
"Mình tuyệt đối không muốn dính dáng đến loại người đó!"
Cô không chỉ dính dáng đâu, sau này cô còn là người "hốt" anh ta về đấy.
Nhiều độc giả ghét kiểu nam chính lãng tử, nhưng phải thừa nhận rằng, mô típ "lãng tử quay đầu" cũ rích này, từ tác phẩm Phục sinh của Leo Tolstoy hàng trăm năm trước đến ngôn tình thế kỷ 21, dù bao nhiêu năm trôi qua, dù bị dân tình "ném đá" cả vạn lần, vẫn có người nguyện ý si mê.
Sự hối lỗi và cứu rỗi của kẻ lãng tử trong các danh tác thực sự rất sâu sắc. Đứng từ góc độ văn học, Eri công nhận ý nghĩa của đề tài này và cũng từng đọc không ít tác phẩm thể loại này, nhưng bảo cô tự mình đi "đổ vỏ" thì không đời nào.
Cho dù thực sự chinh phục được lãng tử, trở thành "duy nhất" và "chân ái" sau khi anh ta đã nếm trải đủ mọi sự đời, nhận được lời hứa thâm tình "sau này anh chỉ yêu mình em", thì đã sao?
Vĩ nhân trên đời này hầu hết đều để lại tiếng thơm nhờ những thành tựu vĩ đại trong công việc, chứ chẳng có vị vĩ nhân nào được hậu thế kính ngưỡng vì đã chinh phục được một tên lãng tử trong tình yêu cả.
Nhưng nếu có người thích cái khẩu vị này thì cô cũng chẳng có cách nào. Đã tận mắt chứng kiến nam chính thân mật với người khác mà sau này vẫn có thể ở bên anh ta không chút khúc mắc, không hiểu nổi nhưng vẫn xin tôn trọng và chúc phúc.
Eri quay người rời đi.
Nói chung nữ chính vui là được, cô phải về nhà học bài để giành hạng nhất đây.
Kỳ thi đầu vào của Đức Anh gồm hai vòng: viết và phỏng vấn. Trong đó bài thi viết gọi là kiểm tra học lực, gồm năm môn: Quốc ngữ (Tiếng Nhật), Toán, Tiếng Anh, Tổng hợp Khoa học tự nhiên và Tổng hợp Khoa học xã hội.
Từ khi xuyên vào bộ truyện này, Eri bỗng dưng nắm vững thêm một ngoại ngữ, ngay cả phiên dịch cũng không cần. Tuy nhiên yêu cầu đối với các môn ngôn ngữ ở đây rất cao, nên tuần này cô cần tranh thủ thời gian bổ sung gấp ngữ pháp cổ điển và thưởng thức văn học để chinh phục môn Quốc ngữ và Xã hội.
Còn về mấy môn tự nhiên, nhìn vào ví dụ trong sách, Eri không thể tin nổi đây lại là độ khó của một học viện quý tộc tư thục hàng đầu cả nước?
Ở đây không chú trọng học thuật chuyên sâu mà coi trọng học lực cơ bản, phạm vi chương trình rộng nhưng nông. Môn Toán thậm chí vẫn còn đang tính giá trị tuyệt đối, mấy bài này ở quê cô đến học sinh cấp hai cũng làm được.