Có lẽ vì thức đêm cày truyện nên tôi đã bỏ lỡ nhân vật này.
Nhưng đã là nhân vật có thể bị ngó lơ, chứng tỏ tên học sinh ưu tú diện đặc cách này chắc chắn chẳng phải vai vế quan trọng gì.
Eri nhanh chóng dời sự chú ý.
Lúc này, nam chính Akanishi Kei đã kết thúc bài phát biểu, vừa từ trên khán đài bước xuống.
Khi đứng trên đó diễn thuyết, anh ta chỉ cần đưa mắt quét qua hàng trăm tân sinh viên bên dưới là đã nhận ra ngay cô bạn thanh mai trúc mã với nhan sắc nổi bật của mình.
Thế nhưng, khi anh ta đang phát biểu, gương mặt cô lại hiện rõ vẻ khinh bỉ và chán ghét.
Rốt cuộc cô bị làm sao vậy? Trước đây bất kể anh ta làm gì, cô cũng chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt si mê, vậy mà mấy ngày nay cô chẳng thèm cho anh ta lấy một sắc mặt tốt.
Akanishi Kei tặc lưỡi một cái, trong lòng có chút phiền muộn.
Bây giờ anh ta chỉ muốn biết tại sao thái độ của Eri lại đột ngột thay đổi như thế, còn về cậu học sinh đặc cách kia, anh ta chẳng mảy may quan tâm.
Nhưng trong khoảnh khắc, dường như chịu một sự cảm triệu không thể gọi tên, anh ta thu lại ánh nhìn dành cho cô bạn thanh mai, xuyên qua mọi thanh âm ồn ã, băng qua đám đông trong lễ đường để chạm mắt với cô gái thắt tóc bím.
Trong truyện tranh, những khung hình này được tác giả vẽ cực kỳ mang tính định mệnh, những đốm sáng lung linh bao quanh hai người.
Dù đang ở trong nhà, nhưng chẳng biết từ cánh cửa sổ khép hờ nào, một làn gió nhẹ thổi vào làm tung bay rèm cửa, mang theo vài cánh hoa anh đào lướt qua giữa hai người, thổi nhẹ làn tóc bồng bềnh của chàng trai và cô gái.
Đến rồi đây, những yếu tố kinh điển đến phát ngán trong truyện tranh thiếu nữ: hiệu ứng Tyndall với ánh nắng vàng chiếu xiên, gió nhẹ, hoa anh đào và rèm cửa bay phất phơ.
Đó chính là cuộc gặp gỡ định mệnh giữa nam nữ chính trong chương đầu tiên.
Là một khán giả kiêm độc giả, nội tâm Eri lúc này không chút gợn sóng.
Cái nét vẽ này, chỉ cần cốt truyện về sau bình thường một chút thôi là cô đã "quắn quéo" vì ngọt ngào rồi đấy.
Chao ôi, thật phí hoài cho một nét vẽ đẹp thế này.
Quả nhiên bất kể quốc gia nào, lễ khai giảng ở đâu cũng đều nhàm chán như nhau. Cuối cùng cũng đợi được đến lúc kết thúc, sinh viên lục đục rời khỏi lễ đường.
Eri khéo léo từ chối lời mời ăn trưa của những người khác để đi cùng Hara Momoko đến nhà ăn.
Dù đã thử lòng đối phương rồi nhưng Eri vẫn chưa cam tâm, bởi vì Hara Momoko thực sự rất giống cô bạn của cô.
Cho dù không phải là Momoko mà cô quen ở thế giới thực, thì liệu có khả năng là một người khác ở thế giới thực cũng có gương mặt giống Momoko đã xuyên không vào đây không?
Nói tóm lại, cô không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy.
"Momoko, cậu thực sự không biết câu tiếp theo của 'Yêu cậu, bước đi trong ngõ tối đơn độc' là gì sao?"
Hara Momoko lắc đầu: "Tớ chưa nghe bao giờ, là thơ à?"
Không sao, có lẽ cậu ấy không lên mạng nên chưa nghe bài hát này.
"Thế còn 'Cung đình ngọc dịch tửu'? 'Gà trống đẻ trứng'? 'Búa lớn tám mươi, búa nhỏ bao nhiêu' cậu biết không?"
Hara Momoko: "Hả? Bao nhiêu cơ?"
Không sao, có lẽ cậu ấy là người miền Nam, không xem chương trình Gala đêm giao thừa cũng là chuyện bình thường.
"Vậy thì 'Tết năm nay không nhận quà'... thôi thôi, có lẽ cậu chưa xem quảng cáo đó, tớ đổi cái khác, 'Kỹ thuật đào đất'..."
Cô nói hăng hái đến mức không chú ý thấy mấy nam sinh đang đi đối diện. Hara Momoko bị đống câu hỏi của cô làm cho quay cuồng, cũng chẳng để ý nhìn đường.
Mãi đến khi va vào người ta mới sực nhận ra, Hara Momoko vội vàng cúi người xin lỗi: "Hontoni gomen nasai! (Thực sự vô cùng xin lỗi!)"
Eri thì không cầu kỳ như vậy. Trong đồng phục của học viện Đức Anh, nam sinh thắt cà vạt còn nữ sinh thắt nơ bướm. Cô nhìn thẳng vào chiếc cà vạt đỏ của nam sinh kia, buông một câu: "Xin lỗi nhé."
Đối phương đáp lại nhàn nhạt: "Không sao."
Xin lỗi xong, Eri kéo Hara Momoko nhanh chóng lướt qua người họ.