Yêu Đương Vụng Trộm Khi Đã Kết Hôn (NP)

Chương 6

Trước Sau

break

Người đàn ông đẹp trai từng bước ép sát Doãn Phạm, dồn cô vào góc giữa đầu giường và bàn làm việc, từng câu từng chữ như pháo liên thanh phun ra những lời trách móc mang tính bùng nổ.
Doãn Phạm bị dồn vào góc không thể nhúc nhích, tai cô ù đi vì những lời của người đàn ông này, tình cảnh hiện tại không cho phép cô suy nghĩ nhiều, bị một người đàn ông xa lạ dồn vào góc tường, áp lực khiến cô theo bản năng cảm thấy căng thẳng.
"Anh... có gì... thì nói cho rõ, tôi cũng không muốn mất trí nhớ nhưng sáng hôm qua khi tôi tỉnh dậy thì ngay cả bản thân mình là ai tôi cũng không biết, anh nổi giận với một bệnh nhân mất trí nhớ thì không giải quyết được vấn đề gì đâu, anh bình tĩnh lại đi..."
Doãn Phạm xấu hổ đưa tay chặn trước ngực người đàn ông đẩy anh ta ra ngoài, chân cô sắp không chịu nổi nữa rồi, nếu còn giữ nguyên tư thế này thì cô sẽ ngã xuống giường mất.
Nhưng người đàn ông đẹp trai không có ý định buông tha cho Doãn Phạm như vậy, nghe cô nói một tràng như vậy, anh ta hơi nhướng mày ngạc nhiên, sau đó thẳng người, chân dài chen vào giữa hai chân Doãn Phạm, giây tiếp theo Doãn Phạm đã ngửa mặt nằm trên chiếc giường lớn mềm mại.
"Tôi sẽ nhanh chóng cho cô biết, tôi là ai."
Người đàn ông cong môi cười đẹp, rõ ràng là một người anh trai đẹp trai có đôi mắt đào hoa dịu dàng nhưng khoảnh khắc này, nụ cười của anh ta lại toát lên một vẻ rùng rợn kỳ lạ.
Anh ta dùng một tay nắm lấy cổ tay Doãn Phạm, tay còn lại kéo tung chiếc áo ở nhà rộng thùng thình của cô.
Đôi bàn tay to lớn vuốt ve và xoa bóp đôi gò bồng đảo còn ướt đẫm của cô, anh cúi đầu cắn một miếng vào núm vυ" hồng hào của cô: "Vừa mới tắm xong à? Có vẻ như em rất mong chờ sự xuất hiện của anh."
Doãn Phạm kinh ngạc đến mức nhất thời không phản ứng lại được, đầu tiên cô bối rối vì hành động nhanh như chớp của người đàn ông này, sau đó lại bị anh đẩy ngã xuống giường.
Chiếc bình hoa trên bàn bị va vào sàn nhà, phát ra tiếng vỡ tan tành, Doãn Phạm đột nhiên tỉnh táo lại, bắt đầu kêu cứu và vùng vẫy.
"Anh làm gì vậy! Thật thú vị, anh có biết mình đang quấy rối tìиɧ ɖu͙© một người phụ nữ đang bị bệnh không?"
Doãn Phạm vùng vẫy một hồi mới phát hiện ra mình không phải là đối thủ của người đàn ông này, cô tức giận cắn vào ngón tay đang xoa nắn môi cô của anh ta.
Cô tưởng anh ta sẽ rụt tay lại nhưng không ngờ người đàn ông này lại không hề quan tâm, như thể đôi tay đó không phải của anh ta vậy, chỉ ngẩng đầu lên nhìn Doãn Phạm cười tủm tỉm, cho đến khi ngón tay đó rướm máu.
Cảnh tượng kỳ quái này khiến Doãn Phạm cảm thấy hơi sợ hãi, cô vô thức buông miệng ra.
"Mất trí nhớ thì gan cũng lớn nhỉ, trước đây em giống như một con chó cái, luôn vây quanh anh, muốn anh đâm vào cái huyệt nhỏ da^ʍ đãиɠ của em."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc