Yêu Đương Vụng Trộm Khi Đã Kết Hôn (NP)

Chương 5

Trước Sau

break

Vui vẻ đặt tờ thỏa thuận ly hôn lên bàn, Doãn Phạn bắt đầu tìm bút ký, Bạch Đỗ Nhược trông cũng không giống người thích học hành, vì công việc, nhà của Doãn Phạn có thể lấy giấy bút ở bất cứ đâu nhưng phòng của Bạch Đỗ Nhược thì ngoài quần áo, mỹ phẩm, thú nhồi bông thì không thấy thứ gì khác.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Doãn Phạn vui mừng, tưởng là người giúp việc mang bút đến.
Cửa vừa mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi lạ mặt xuất hiện.
Một mái tóc vàng thời trang, làn da trắng không tì vết, vốn đã được trời phú cho chiếc mũi cao và đôi mắt sâu, lại còn trang điểm tinh tế, khiến ngũ quan của anh ta càng thêm tuấn tú, đôi lông mày rậm, hàng mi đen nhánh cong vút, mặc một chiếc áo sơ mi thêu chắp vá của một thương hiệu thời trang, đôi mắt sáng ngời.
"Anh... là ai?"
Doãn Phạn nghi ngờ mình đã mở cửa sai cách, kiểu người này căn bản không nên có trong nhà họ Tần, mà là những anh trai mỹ nam sẽ nhảy nhót trong chương trình tuyển chọn nhóm nhạc nam.
Anh mỹ nam này không chỉ đẹp trai mà còn có chút quen mắt, hình như đã từng thấy trên màn ảnh, đóng phim truyền hình gì đó...
Doãn Phạn đang do dự không biết mở lời thế nào, anh mỹ nam đã tiến một bước vào nhà, cánh cửa đóng sầm lại.
Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm, dịu dàng nói: "Tôi nghe nói cô muốn ly hôn?"
"Vâng, đúng vậy, anh là ai?"
Doãn Phạn thầm đánh giá người đàn ông này, suy đoán anh ta có quan hệ gì với Bạch Đỗ Nhược.
Anh mỹ nam nheo mắt, khóe môi nở một nụ cười giả tạo, bình tĩnh đánh giá Doãn Phạn, chậm rãi nói: "Tôi nhận được tin cô bị ngộ độc thuốc mất trí nhớ, xem ra là thật, vậy mà, thật sự không nhận ra tôi sao?"
Người này nói chuyện có chút gần gũi kỳ lạ, Doãn Phạn không quen, cô thận trọng lùi lại một bước, tránh né bàn tay muốn chạm vào mặt cô của người đàn ông, nghiêm nghị nhìn anh ta: "Tôi thực sự không nhớ chuyện trước đây, vì vậy, thưa ông, nếu muốn nói chuyện với tôi, xin hãy giữ khoảng cách... dù sao thì đối với tôi, ông là người lạ."
"Ồ, người lạ, giữ khoảng cách..."
Người đàn ông như thấy lời cô nói rất buồn cười, cong môi, nở nụ cười ấm áp như gió xuân với Doãn Phạn, đôi mắt sáng ngời nhìn khắp nơi.
Đột nhiên, ánh mắt anh ta dừng lại, Doãn Phạm nhìn theo hướng anh ta nhìn, phát hiện ánh mắt đó dừng lại ở tờ đơn ly hôn trên bàn.
Người đàn ông đẹp trai lấy tờ đơn trong tay với tốc độ cực nhanh, nhìn thấy mấy chữ in đậm ở trên, trong mắt lóe lên một tia hung dữ.
Doãn Phạm có một cảm giác không ổn, cô đưa tay định giật lấy tờ đơn nhưng người đàn ông đã nhanh chóng tránh đi, sau đó, mấy tờ giấy mỏng trong tay người đàn ông đã trở thành mấy mảnh vụn.
"Anh - anh làm gì vậy?"
Doãn Phạm không thể tin nổi nhìn người đàn ông kỳ lạ này, anh ta rốt cuộc là ai?!
"Tôi làm gì ư? Bạch Đỗ Nhược, cô nghĩ xem cô đang làm gì, ly hôn ư?! Cho dù cô quên tôi là ai thì cũng không nên quên cô là ai, tôi thấy cô không phải mất trí nhớ, mà là điên rồi, thế mà dám ly hôn với Tần Ngự, lúc trước chúng ta đã tốn bao nhiêu công sức mới để cô có thể gả vào đây! Cô quên mình gả vào đây để làm gì rồi sao?!"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc