Anh…” Cô muốn hỏi có phải là vì cô không? Nhưng khi lời nói đến bên miệng cô liền rút lại.
“Đúng vậy, là bởi vì em.”
Từ Phóng ngước mắt lên, nghiêm túc nhìn về phía Chu Mang đang bị sốc không nói nên lời, nhẹ nhàng nói.
“Em là em gái của anh, Quả Quả…Em không nên vì anh mà mạo hiểm.”
Chu Mang lần đầu tiên phát hiện mình thích khóc như vậy, nước mắt tuôn rơi như mưa, cô nhào vào trong lòng anh khóc lớn: “Anh vì sao không nói với em, về sau anh kết hôn chuyện có con thì làm sao bây giờ, huhuhu, Từ Phóng anh có bị ngốc không!”
“Anh biết em sẽ lo lắng cho anh, liền làm theo lời em nói sớm một chút.” Từ Phóng hối hận, anh vừa rồi muốn hỏi Chu Mang có thể nguyện ý bên cạnh anh sao?
“Anh còn có tâm trạng đùa giỡn.” Chu Mang lớn tiếng khóc lên, một chút hình tượng cũng không còn.
Từ Phóng kiên nhẫn ôm cô vào lòng nhẹ nhàng an ủi: “Cũng không hẳn hoàn toàn là vì em, anh được giảm giá 20% phí phẫu thuật, bị một đàn em khóa dưới lừa gạt đi làm. ”
“Anh nói dối! Có người đàn ông nào đi buộc ga-rô còn được giảm giá 20%.” Chu Mang vừa khóc vừa đấm ngực anh, khóc đến mức bị nấc.
“Anh nói thật, đàn em đó họ Lâm, là con trai của một nhà đầu tư trong công ty, có cơ hội đưa em đi gặp mặt cậu ấy.”
Hai mắt Chu Mang đỏ hoe, cô ngẩng đầu lên, long mi ướt át dính vào nhau, khịt khịt mũi nói: “Thật sao?”
“Thật.” Từ Phóng gật đầu.
Cô biết rằng Từ Phòng muốn an ủi mình nên đã tùy ý bịa đặt một lý do, cô cố kìm nén cảm giác tội lỗi trong lòng, giả vờ ghét bỏ nói: “Anh thật ngu ngốc, còn bị đàn em của mình lừa.”
“Đúng vậy, thật là ngu ngốc, dù sao hiện tại anh cũng là gà trống không biết đẻ trứng, Mang Mi phải chịu trách nhiệm với anh nha.” Từ Phóng thổn thức nói, trên môi hiện lên ý cười.
du͙© vọиɠ mới bị dập tắt, giờ chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể làm nó hồi sinh trở lại.
Cảm nhận được nhiệt độ nóng như bị thiêu đốt của vật gì đó đang áp vào ŧıểυ huyệt cô, Chu Mãng liền rụt người lại: “Không làm nữa.”
Chỉ nghĩ đến cảnh làʍ t̠ìиɦ gần như bị nghẹt thở thôi cô cũng đã thấy sợ rồi.
Từ Phóng còn chưa hôn đủ: “Lại làm một lần nữa.”
Cô bị anh hôn đến mềm cả người, nhưng Chu Mang vẫn kiên quyết nói: “Không được, phía dưới của em vẫn còn đau lắm.”
Anh khẽ cười một tiếng ở bên tai cô, dùng bàn tay to lớn sờ soạng ŧıểυ huyệt của cô: “Lại ướt rồi…”
“Vẫn là ŧıểυ huyệt của Quả Quả thành thật nhất.”