Yêu Đương Với Thanh Mai

Chương 27

Trước Sau

break

Sự tự chủ và lý trí mà Từ Phóng luôn tự hào đã sớm biến mất từ lâu, đối mặt với sự xin tha như vậy ngược lại đã khơi dậy những thói hư tật xấu trong cơ thể anh, anh xấu xa lắc eo thật mạnh, hung hăng đụng chạm, toàn bộ dươиɠ ѵậŧ cùng hòa quyện vào ŧıểυ huyệt tuyệt đẹp của cô, quả bóng như bị ngoại lực đánh trúng, toàn bộ được kéo vào trong miệng ŧıểυ huyệt mềm mại. 
“Không được nữa…” Chu Mang hét lên. 
Nhưng Từ Phóng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, giữ nguyên độ sâu giao hợp, anh ngồi dậy đè Chu Mang vào thành bồn tắm, anh nâng mông của cô lên rồi lắc hông đâm thật mạnh vào ŧıểυ huyệt cô, quả bóng của anh gần như xuyên thủng mọi xiềng xích, thậm chí nó càng khó khăn hơn để đột nhập vào nơi bí ẩn. Sau đó, những cú đâm tiếp tục mạnh hơn và nhanh hơn, mông cô đỏ bừng một mảng lớn. 
“Anh…không muốn…” Chu Mang không tự chủ được run lên từng hồi, cô càng khóc to hơn. 
Dưới thân không ngừng bị đâm vào rút ra, không thể chịu nổi nhưng cơn kɧoáı ©ảʍ liên tục ập đến nữa cuối cùng cũng trào ra, bụng dưới kịch liệt co rút vài cái, toàn bộ mật dịch tuôn ra, phun vào chính giữa chân hai người. Chất lỏng chảy xuống theo da thịt và hòa vào vũng nước. 
Từ Phóng hôn xuống vùng xương quai xanh gầy guộc của cô, anh ôm lấy eo cô đâm vào rút ra vô số lần, đem toàn bộ du͙© vọиɠ trút vào cơ thể cô. 
Sau khi đem toàn bộ du͙© vọиɠ trút ra, Từ Phóng nhận ra rằng đêm nay mình làʍ t̠ìиɦ có chút quá mức. 
Anh cẩn thận bế cô gái bé nhỏ đang khóc đến ngạt thở đến bồn rửa tay, từ ŧıểυ huyệt trào ra một dòng mật dịch lớn lẫn với những chất nhầy màu trắng, trượt khỏi da thịt đến trên bờ mông nõn nà của cô. 
Lúc này Chu Mang cảm thấy rất ủy khuất, khịt khịt mũi đẩy anh: “Tránh ra, cút.” 
Từ Phóng tự biết mình làm sai, nhỏ giọng nói xin lỗi, giọng điệu anh chân thành: “Quả Quả, anh sai rồi.” 
“Em nói không muốn nữa, em khó chịu, mà anh vẫn không chịu dừng, anh không đeo bao cao su, còn xuất tinh vào bên trong, lỡ em có thai thì làm sao bây giờ, Từ Phóng, anh thật là khốn kiếp, cặn bã!” 
Hai mắt Chu Mang đỏ hoe nhìn anh, gương mặt cô nghẹn ngào, nhìn cô như vậy thật đáng thương. 
Anh đau lòng lau đi những giọt nước mắt còn chưa khô trên mặt Chu Mang: “Không cần lo lắng, em sẽ không mang thai đâu.” 
Chu Mang quay mặt đi chỗ khác “Làm sao anh có thể khẳng định, chẳng lẽ anh bị vô sinh, anh không cần ngụy biện cho hành vi cặn bã của mình.” 
Cô cẩn thận nghĩ lại, hình như mấy lần làʍ t̠ìиɦ gần đây anh đều không đeo bao cao su, mặc dù trước đó cũng có vài lần anh không đeo bao, nhưng lúc đó cô đang chăm sóc dì ở bệnh viện, cô đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp do bệnh viện kê đơn. 
“Đúng thực anh bị vô sinh.” Anh hờ hững đáp. 
“Mấy năm trước anh đã buộc ga-rô.” 
Từ Phóng làm ướt một chiếc khăn và cẩn thận lau chất dịch còn xót lại ở giữa hai chân cô, ŧıểυ huyệt hơi sưng đỏ lên nhưng không có vấn đề gì lớn. 
Chu Mang sững người, không thể tưởng tượng được nhìn anh. 
Từ Phóng sẽ không đem những chuyện như vậy để nói đùa. 
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc