Yêu Đương Với Thanh Mai

Chương 18

Trước Sau

break

Chu Mang đã đến công ty của Từ Phóng vài lần, nhân viên tiếp đón đều là người quen, nhiệt tình mà đưa người đến văn phòng của Từ Phóng, tùy tiện nói hai câu thì đi mất, chỉ để lại một người Chu Mang phát ngốc nhìn trần nhà. “Hay là dứt khoát đi luôn cho rồi?”
Chu Mang lẩm bẩm, nhìn thời gian, bây giờ đi còn có thể trở về trước khi ký túc xá đóng cửa, chỉ là, thật sự phải đi sao? 
Tính đếm trên đầu ngón tay, thật ra đã lâu rồi không gặp Từ Phóng, cô thì nhàn rồi, năm hai đại học không có bao nhiêu tiết học, nhưng công tác của Từ Phóng thật sự quá bận, số lần gặp mặt đã ít lại càng ít, đang rối rắm giữa đi và không đi, chỉ là còn chưa rối rắm ra đáp án, người đã ngáp một cái rồi bắt đầu mơ màng ngủ, cán cân trong lòng cũng nghiêng về phía người sau. 
Cô nhớ Từ Phóng lắm. 
“Giả thiết này phải theo tôi mà sửa, bằng không về sau trò chơi ra mắt về khả năng giữ chân người chơi chúng ta hoàn toàn không có ưu thế.” Từ Phóng đẩy cửa ra, mày co chặt, thoạt nhìn tâm tình không tốt. 
Người nam đeo mắt kính gọng vuông đi theo sau cũng không tốt hơn là bao, xụ mặt một hồi,
“Tôi cũng chỉ có một câu, không sửa.” 
Giây tiếp theo hắn khịt khịt mũi,
“Ưm, mùi gì mà thơm thế?” Lập tức đi theo mùi hương, đến bên sô pha. 
Trong đầu Từ Phóng vẫn như cũ phân tích cải biến trong trò chơi, cởi bỏ hai chiếc cúc áo trên cùng của áo sơ mi, hoạt động cái cổ hơi cứng đờ, lo nói lời của mình, 
"Trác Nam, đây không phải là lúc công ty chúng ta chỉ có hai người, không thể bởi vì sự cố chấp của cậu, mà khiến cho toàn bộ nhân viên mạo hiểm cùng cậu.” 
Tay anh chống nạnh, nói bùm bùm một đống với bức tường, phát hiện Trác Nam vẫn chưa đáp lời, cho là hắn đã được mình thuyết phục, đáy lòng vui vẻ, 
“Tôi biết là anh sẽ hiểu...” 
Anh cảm thấy Trác Nam nói rất đúng, bản thân thật sự nên nghỉ ngơi một lát, bằng không làm sao lại nhìn thấy Chu Mang xuất hiện trong văn phòng của chính mình, tóc vẫn còn hơi rối, một bộ như mới vừa tỉnh ngủ còn đang ngốc ngốc, vẻ mặt sắp khóc nhìn Trác Nam đang ăn ngốn ăn nghiến. 
Từ từ, đây không phải ảo giác. 
Kia thật sự là Chu Mang. 
Chỉ là chờ anh phản ứng lại thì đã quá trễ, đồ ăn toàn bộ đã thấy đáy. Trác Nam thống khoái ợ một cái, mới nhớ cảm ơn người chủ của bữa cơm này là Chu Mang. 
“Cảm ơn, lạp xưởng chiên khá ngon, lần sau cay hơn tí là được.” 
Nói xong, Trác Nam đứng dậy, vỗ vỗ vai Từ Phóng, 
"Người anh em, nói hay lắm, nhưng mà, không sửa.” Nghênh ngang mà đi, chỉ để lại một mùi lạp xưởng. 
Chu Mang mím môi, chớp chớp mắt nhìn Từ Phóng, đôi mắt rõ ràng toàn là uất ức. 
Từ Phóng an ủi cô, 
"Tuy là không ăn được, nhưng anh nghĩ nhất định là ăn rất ngon.” 
“Tự tay em làm!” Cô cường điệu. 
“Đúng vậy, anh biết.” Từ Phóng đi đến bên cạnh cô ngồi xổm xuống, dịu dàng nói,
“Nhưng em đâu thể để anh đi liếʍ mâm đồ ăn mà Trác Nam đã ăn sạch, sau đó nói:
"Thật không hổ là Quả Quả nhà anh, tay nghề giỏi quá”, hay đại loại thế đâu đúng không.” 
Chu Mang nhìn anh chằm chằm, khịt khịt cái mũi. 
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc