Câu nói ấy như tạt một gáo nước lạnh.
Đúng.
Đây là hoàng cung. Không phải nơi muốn chạy là chạy.
Nhưng —
Nàng không muốn chết kiểu bị chém ngang lưng!
Chỉ cần nghĩ tới lưỡi đao rơi xuống, thân thể bị chẻ đôi, ý thức còn tỉnh táo, máu trào ra, ruột gan văng tung tóe…
Liễu Hòa muốn khóc.
Nàng chỉ muốn về nhà!
“Ồn ào cái gì thế?”
Một giọng nam trầm vang lên ngoài cửa.
Khu vực lập tức bị phong tỏa. Đội thị vệ mặc giáp sắt xông vào.
“Có chỉ dụ của bệ hạ!”
Tên dẫn đầu quát lớn, “Lập tức áp giải nô tài Tiểu Liễu Tử vào ngục giam, chờ thẩm vấn!”
“Đi!”
…
Bị đá mạnh vào trong phòng giam, trong đầu Liễu Hòa chỉ còn một ý nghĩ.
Xong rồi.
Ngục giam triều đình.
Nơi nhốt tội phạm nặng.
May mắn — hoặc xui xẻo — nàng được “ưu ái” nhốt riêng một phòng.
Bốn bức tường lạnh lẽo, cửa sổ cao vút, chỉ thấy một mảng trời trắng nhạt.
Liễu Hòa run lên vì lạnh. Trong lúc đầu óc rối bời, nàng bỗng nghĩ ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Thái giám… đi vệ sinh kiểu gì?
Đứng? Ngồi? Hay nằm?
Thôi kệ.
Trước hết cứ cởi ra đã.
Liễu Hòa hít sâu, chuẩn bị tâm lý, cúi xuống kiểm tra thân thể mình.
Một giây.
Hai giây.
…
Hai phút trôi qua.
Nàng vẫn đứng đơ ra, mặt đần thối như hóa đá.
Không đúng.
Hoàn toàn không đúng.
Nàng… vẫn là nữ?!
Liễu Hòa vội vàng kéo quần lên, tim đập loạn.
Ngực phẳng, nhưng có thứ gì đó cứng cứng.
Nàng nhắm mắt, đưa tay sờ vào trong áo.
Cảm giác dưới đầu ngón tay khiến nàng sụp đổ hoàn toàn.
Băng quấn ngực.
Ba chữ to đùng nện thẳng vào đầu:
Giả. Thái. Giám.
Nữ giả nam.
Nam giả thái giám.
Nếu bị phát hiện — đây là tội khi quân.
Còn nặng hơn cả tội bò lên giường Thái Tử.
Ai rốt cuộc đã bỏ qua khâu kiểm tra thân phận cho nàng vậy hả trời?