“Bình thường mồm mép lanh lợi lắm, hôm nay câm rồi à?”
Đàm công công bước tới, bóp cằm Liễu Hòa, ánh mắt dơ bẩn lướt trên gương mặt nàng.
“Tiếc cho khuôn mặt thế này. Nếu hôm đó chịu nghe lời ta, đâu đến nỗi rơi vào kết cục hôm nay. Ngươi nói có đúng không?”
“Đúng vậy, đúng vậy…”
Tên thái giám áo đỏ cúi gập người, nịnh nọt phụ họa.
“Người đâu!”
Đàm công công đột ngột đổi sắc mặt, quát lớn:
“Lôi tiện nhân làm nhục danh dự Thái Tử điện hạ này đi! Chờ Thánh Thượng xử trí!”
Hai tên thái giám lập tức xông tới, túm lấy Liễu Hòa, kéo lê khỏi giường.
Chết chắc rồi!
Trong khoảnh khắc bị lôi đi, đầu óc Liễu Hòa trống rỗng. Nhưng đúng lúc ấy, nàng bỗng hét to:
“Sau Từ Ngọc Hiên! Dưới gốc mai! Đào sâu mười hai thước!”
Câu nói vô nghĩa ấy khiến Đàm công công sững người.
Mặt hắn tái mét, da gà nổi khắp người.
“Khoan!”
Hắn quát lớn, liếc quanh bốn phía rồi phất tay đuổi hết người đi, chỉ để lại mình và Liễu Hòa.
“Đồ tiện nhân!”
Hắn quay lại, giơ tay tát mạnh vào vai nàng.
“Ngươi biết chuyện đó từ bao giờ?!”
Không đau, nhưng bàn tay mềm nhão cùng ánh mắt hung độc khiến Liễu Hòa buồn nôn.
Nàng nhớ rất rõ.
Đàm công công tham tiền, giấu của. Khi triều đình thanh trừng tham quan, hắn là kẻ bị lôi ra chém đầu làm gương.
Chỗ nàng vừa nói chính là nơi hắn chôn tiền.
“Từ đầu ta đã biết.”
Liễu Hòa bình tĩnh đáp, ánh mắt không né tránh.
Đàm công công điên tiết, dậm chân liên tục.
“Ngươi muốn làm gì? Trước khi chết còn định kéo ta xuống nước sao?!”
“Thả ta đi.”
Giọng nàng dứt khoát.
Không chạy bây giờ, chẳng lẽ chờ vào thiên lao rồi mới chạy?
“Ngươi nói cái gì?!”
Đàm công công trợn mắt, “Ta có mấy cái đầu cũng không dám thả ngươi!”
Hắn đi vòng quanh nàng mấy bước, chỉ tay quát:
“Trong hoàng cung này, chỗ nào không nằm dưới mắt thiên tử! Ngươi làm chuyện nghịch thiên như vậy, còn trốn đi đâu!”