Triều đại mà Hắc Nữu đang ở tên là Thự Quốc, vừa trải qua nhiều năm chiến loạn nên vẫn chưa hoàn toàn ổn định, dân số thiếu hụt nghiêm trọng.
Để thúc đẩy dân số, Thánh thượng đã ban bố một pháp lệnh, phàm nữ tử đủ mười lăm tuổi chưa thành thân đều phải nộp thuế đơn thân, mỗi năm năm lạng bạc, nếu không sẽ bị ép gả cho những binh lính bị thương tật do dũng cảm giết giặc!
Năm ngoái, Hắc Nữu còn có thể dựa vào vốn liếng Cảnh lão gia để lại mà gom đủ năm lạng bạc để nộp thuế.
Nhưng năm nay, Hắc Nữu vất vả dành dụm cũng chỉ được hai quan tiền, đổi thành bạc cũng chỉ được hai lạng, đây còn là tiền nàng chắt bóp, bán mạng kiếm tiền.
Hắc Nữu đã nghĩ, nếu thực sự không được nữa thì cứ nghe theo sắp xếp của phủ nha, tùy tiện gả cho một binh lính tàn tật nào đó, chứ kiếm tiền đối với nàng thật sự quá khó!
Nhưng những gì trong sách mà Cảnh lão gia đã dạy nàng đọc lại khiến nàng không cam lòng, nàng muốn cố gắng thêm nữa.
Lần này Hắc Nữu ngất trên núi, chính là vì lao lực quá độ cộng thêm đói khát, sau khi ngất lại xui xẻo gặp phải mưa lớn gây sốt cao, cơ thể yếu ớt của nguyên chủ cộng với áp lực cuộc sống đè nặng đã khiến nàng mất đi ý chí sinh tồn, sau khi ngã xuống liền trực tiếp đi đời, lúc tỉnh lại thì linh hồn đã đổi thành Quý Nhiễm của hiện tại.
Về phần Quý Nhiễm, thì lại rất ghê gớm, nàng là nữ quân y đến từ đội đặc cảnh hiện đại, xuất thân trong gia đình quân y, lớn lên trong khu quân đội, từ nhỏ đã được môi trường quân đội hun đúc, không chỉ có y thuật tài giỏi, mà các kỹ năng như cầm súng, vật lộn, sinh tồn nơi hoang dã cũng đều không thành vấn đề, lại còn vì ham ăn mà nấu ăn rất ngon.
Tuy nhiên, có lẽ vì môi trường lớn lên từ nhỏ quá nghiêm túc, có chút vật cực tất phản, Quý Nhiễm ở trước mặt người ngoài thì ra vẻ mẫu mực, nhưng thực ra tính cách cá nhân của nàng lại thật sự không hợp với nghề nghiệp, đặc biệt là khi đi cùng tiểu cô cũng chẳng mấy nghiêm túc, nàng thật sự không giống một nữ quân y đứng đắn.
Trước khi đến đây, nàng đang cùng đội đặc cảnh tìm kiếm cứu nạn thương binh bị thương do đánh bắt cướp trong rừng, nhưng không may giẫm phải mìn do chúng cài. Sau đó nàng bị nổ bay cả hồn đến tận đây.
“Haiz… Sao lại có thể thảm như vậy chứ! Mở đầu đã thảm thế này, làm sao mà lật ngược tình thế đây! Hu hu hu…”
Quý Nhiễm nhìn căn nhà tranh bốn vách trống trơn mà tủi thân, miệng lẩm bẩm than vãn.
Một lát sau, Thu thẩm đã nấu xong một bát cháo loãng bưng tới.
“Hắc Nữu à, uống chút cháo trước đi! Nhìn con gầy thế này, ta nhìn mà thấy xót.”
“Thu thẩm, con khỏe rồi ạ, thẩm cứ yên tâm đi.”
Quý Nhiễm đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt tối sầm lại.
“Thu thẩm, thẩm mau về nhà đi, người khác thấy thẩm thân thiết với con như vậy sẽ không tốt cho thẩm và Phúc Bảo đâu.”
Quý Nhiễm cảm thấy bản thân nàng thì không sao, nhưng liên lụy đến người khác thì không tốt.
“Haiz, ta là một quả phụ thì bị ảnh hưởng thế nào được? Họ chẳng phải cũng nói ta sát phu hay sao, danh tiếng của ta cũng chỉ tốt hơn con một chút thôi.”
“Với lại, ta chẳng tin những lời đồn thổi vớ vẩn đó đâu.”
Thu thẩm nắm lấy tay Quý Nhiễm, trong mắt tràn đầy sự thương xót.
“À đúng rồi, tiền thuế đơn thân của con còn thiếu bao nhiêu? Mấy năm nay ta cũng dành dụm được một ít tiền, lát nữa ta mang qua cho con mượn tạm, trước mắt cứ vượt qua khó khăn đã rồi nói sau.”