Xuyên Thành Nông Nữ Sát Phu, Tướng Quân Sủng Nàng Lên Tận Trời

Chương 4

Trước Sau

break

Cảnh lão gia không tìm bà mối, mà tự mình đến nói chuyện, cứ thế dựa vào tài ăn nói mấy chục năm dạy học của mình mà định xong hôn sự của Hắc Nữu và Chu Đại Thụ.

Hôn sự vừa định xong thì cả thôn đều biết, không ít tiểu cô nương đều ghen tị với Hắc Nữu vì có thể gả cho Chu Đại Thụ, khi nhìn thấy Hắc Nữu, bọn họ đều chỉ trỏ, cho rằng Hắc Nữu không xứng với Chu Đại Thụ.

Hắc Nữu chẳng thèm để ý đến họ, thực ra nàng cũng thấy Chu Đại Thụ không có gì đặc biệt tốt, còn kém xa những thiếu niên anh tài được miêu tả trong sách, nhưng nàng lại cảm thấy mình nên biết đủ, dù sao Chu Đại Thụ cũng là thiếu niên được săn đón nhất trong mười dặm tám thôn.

Ngày thứ hai sau lễ đính hôn, hai nhà Chu, Cảnh đáng lẽ đang vui mừng hớn hở, lại đồng thời truyền ra tin dữ, khiến cả thôn đều chấn động!

Đêm đó, Cảnh lão gia vẫn luôn khỏe mạnh lại không hề có dấu hiệu gì mà qua đời trong giấc ngủ.

Cùng ngày, chàng trai vừa đính hôn với Hắc Nữu là Chu Đại Thụ khi lên núi săn bắn đã gặp phải bầy sói, lúc được phát hiện chỉ còn lại mỗi cái đầu.

Trong thôn, cùng một ngày chết hai người, lại còn là hai người có quan hệ thân thiết nhất với Hắc Nữu, đồng thời chết vào ngày thứ hai sau lễ đính hôn của Hắc Nữu và Chu Đại Thụ.

Những cô nương từng muốn gả cho Chu Đại Thụ đều rêu rao nói đó là do Hắc Nữu, cho rằng Hắc Nữu trời sinh mang sát khí, ai dính vào nàng cũng sẽ gặp xui xẻo. Chuyện này càng đồn càng ly kỳ, sau này cả mười dặm tám thôn đều biết.

Mọi người đều nói Hắc Nữu là sao chổi, sát tinh chuyên khắc người thân, nhất định phải tránh xa!

Còn có người đề nghị dìm lồng heo hoặc thiêu sống Hắc Nữu, sợ sẽ mang lại vận rủi cho thôn.

Cuối cùng vẫn là Thu thẩm ra mặt cầu xin, để Hắc Nữu dọn đến ở cạnh nhà bà, dựng một căn nhà tranh ở chân núi. Mà Hắc Nữu cũng chủ động hứa sau này sẽ không tùy tiện vào thôn, chỉ ở dưới chân núi, người trong thôn lúc này mới tha cho nàng.

Trong thôn ngoài góa phụ cũng bị nói là sát phu như Thu thẩm còn qua lại với Hắc Nữu ra, thì không còn ai dám giao du với Hắc Nữu nữa.

Từ đó, thôn Viễn Sơn đã có một cô nương mang tiếng khắc người thân tên là Hắc Nữu.

Không nên cưới hỏi, không nên lại gần!

Vì thế, không ai dám giao du với Hắc Nữu, càng không ai dám đến nói chuyện mai mối, nàng muốn làm công cũng không ai nhận, ngay cả bán đồ cũng phải hạ giá thấp hơn người khác rất nhiều mới bán được cho những thương nhân ngoại tỉnh ở huyện thành không quá để tâm đến lời đồn.

Hắc Nữu sống lay lắt qua hai năm, số tiền Cảnh lão gia để lại cũng đã tiêu gần hết. Khó khăn hơn nữa là ở triều đại hư cấu này, nữ tử đủ mười lăm tuổi chưa gả chồng phải nộp thuế đơn thân!

Năm ngoái lúc mười lăm tuổi, để nộp thuế đơn thân, nàng đã bán căn nhà ngói và những đồ đạc có giá trị mà Cảnh lão gia để lại, sắp tròn mười sáu tuổi, nàng lại phải nộp thuế đơn thân…

“Haiz!”

Sau khi sắp xếp lại dòng suy nghĩ, Quý Nhiễm không nhịn được mà thở dài một hơi, vận khí xui xẻo gì thế này!

Sao nàng xuyên không đến một nơi quỷ quái thế này, lại còn xuyên vào một người đáng thương như vậy nữa chứ!

Điều đặc biệt khiến nàng tức giận là mới mười lăm tuổi đã phải bắt đầu nộp thuế đơn thân, điều này khiến một người ở kiếp trước đã ba mươi tuổi mà vẫn vui vẻ làm một kẻ độc thân như nàng, thật sự không thể chấp nhận được!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc