Giang Hằng thấy thái độ của Quý Nhiễm kiên quyết như vậy, từ từ kéo chăn xuống một chút, đến vị trí vừa đủ để lộ phần bụng, rồi nhất quyết không chịu kéo xuống thêm chút nào nữa.
Quý Nhiễm nhìn vẻ mặt xấu hổ của Giang Hằng, liếc y một cái... Trong lòng nàng thầm oán: “Chẳng phải chỉ là phản ứng sinh lý buổi sáng của nam nhân thôi sao, có gì mà phải ngại ngùng, hôm qua ống thông tiểu ta còn đặt cho ngươi rồi, trên dưới người ngươi chỗ nào ta chưa thấy qua chứ?”
Có điều Quý Nhiễm cũng lười vạch trần y. Thực ra nàng hiểu rằng mình là do làm y sĩ nhiều năm, lại thêm làm liên tục ở trong quân đội, cho nên mới hay bỏ qua sự phòng bị giữa nam nữ, mà bây giờ là ở thời cổ đại, ai nấy đều rất bảo thủ, hành vi của nàng đã quá mức khác người rồi.
Nhưng mà, thói quen này của nàng thật sự khó sửa, rất nhiều hành vi đều là phản ứng theo tiềm thức! Sau này nàng nhất định phải kiềm chế một chút, nếu không chắc chắn sẽ bị người ta hiểu lầm!
Giang Hằng không biết trong một khoảnh khắc ngắn ngủi này, Quý Nhiễm đã suy nghĩ nhiều như vậy, thấy nàng không tiếp tục vén chăn nữa mới thở phào nhẹ nhõm, có chút ngây ngô hỏi: “Quý cô nương, ta có thể đắp chăn lên được chưa?”
“Vết thương có chút rỉ máu, ta băng lại cho ngươi!”
Quý Nhiễm nói xong bắt đầu cẩn thận gỡ băng gạc ở vết thương bụng của y, giống như tối qua đỡ y xoay người vậy, vẻ mặt nghiêm túc lại cẩn thận...
Cảm nhận được Quý Nhiễm chạm vào vết thương ở bụng mình, Giang Hằng đột nhiên cảm thấy có chút khô miệng, muốn né tránh đi một chút... Y theo tiềm thức hóp bụng lại...
Giọng Quý Nhiễm có chút nghiêm nghị: “Đừng cử động, ta đang bôi thuốc cho ngươi đấy!”
Giang Hằng lập tức không động đậy nữa, thu cằm lại, lặng lẽ nhìn nàng xử lý vết thương cho y.
Không hiểu sao vết thương vừa rồi còn đau, bây giờ lại không còn đau chút nào, chỉ có cảm giác ngứa ngáy. Dường như có dòng nước ấm chảy qua, từng chút một chảy vào tận đáy lòng y.
Sau khi xử lý xong vết thương, Quý Nhiễm gọn gàng lật người xuống giường, tiện tay đắp chăn lại cho Giang Hằng.
Nàng nghiêm nghị dặn dò: “Ngươi hồi phục rất tốt, đã qua giai đoạn nguy hiểm, bây giờ có thể làm một số động tác nhẹ nhàng, nhưng nhất định phải cẩn thận kẻo vết thương rách ra. Ta ra nhà bếp làm chút gì đó ăn, ngươi ngoan ngoãn nằm trên giường đừng cử động lung tung!”
Nói xong còn không quên cầm ống tre nhỏ ở chân giường đưa cho y, sau đó xoay người ra ngoài đi vào gian bếp.
Giang Hằng nhìn bóng lưng Quý Nhiễm, trong lòng khẽ rung động, vị cô nương chỉ cao đến ngực y này thật sự rất đặc biệt, ra lệnh cho y thì khí thế hào hùng, lại còn bảo y ngoan ngoãn nằm yên đừng động đậy.
Đây là lần đầu tiên bị một nữ nhân ra lệnh như vậy, cảm giác có chút kỳ diệu! Có điều, cái ống tre nhỏ này, thật sự có chút chướng mắt...
Quý Nhiễm đi vào nhà bếp, quả nhiên, trong nhà bếp có canh cá Thu thẩm đã làm từ hôm qua, trong canh cá còn bỏ thêm rau dại mà nguyên chủ hái trước đó, bên cạnh còn có mấy cái bánh ngô, chắc chắn là Thu thẩm mang từ nhà qua, bởi vì Quý Nhiễm biết rõ trong nhà vốn không có bột ngô.
Nàng cầm muỗng múc một ngụm canh vào miệng, liếm liếm môi thưởng thức, tuy trong canh này chỉ đơn giản bỏ chút muối và dầu, nhưng Quý Nhiễm cảm thấy hương vị đặc biệt thơm ngon, thực sự là vì nàng bây giờ quá đói rồi!