Đang suy nghĩ, thì Quý Nhiễm khẽ rên rỉ nói gì đó rồi cọ sát lại gần Giang Hằng.
“Tiểu cô à, ta ở cùng người, hai chúng ta ai cũng không được kết hôn đâu nhé, không kết hôn không sinh con mới có thể giữ mãi tuổi thanh xuân, không gì sướng bằng làm một kẻ độc thân tự do tự tại cả!”
Giang Hằng lập tức hóa đá, không chỉ vì những lời này của Quý Nhiễm trong mơ, mà còn vì một cô nương nào đó lúc này đang gác một chân lên người y, hai tay ôm lấy eo y, cái đầu nhỏ lông xù còn cọ tới cọ lui trên ngực y...
Mặc dù chạm vào vết thương của y rất đau, rất đau, nhưng sự chấn động về mặt tâm lý còn mạnh mẽ hơn!
Một vị tướng quân lớn tuổi độc thân chưa từng chạm vào nữ nhân nào từng trải qua cảnh tượng này bao giờ, lần đầu ra chiến trường cũng không căng thẳng đến thế này đâu!
Giang Hằng bây giờ động cũng không được, không động cũng không xong, tay nhấc lên giữa chừng không biết nên đặt vào đâu. Điều quan trọng nhất là, chỗ đó của y lại có phản ứng!
Giang Hằng vẫn luôn cảm thấy tâm trí của mình đều đặt vào việc kháng chiến giết địch, đất nước vẫn chưa ổn định, cái đầu của mình cũng còn treo trên thắt lưng, hai mươi mấy năm qua, y chưa từng có suy nghĩ gì về nữ tử, cũng chưa từng có nữ tử nào lọt vào mắt y. Mà hôm nay, là một ngoại lệ!
Giang Hằng cố nén cảm xúc cuộn trào trong lòng, cố gắng nhẹ nhàng gỡ tay Quý Nhiễm đang ôm ngang hông mình ra.
Tuy nhiên... Quý Nhiễm ôm chặt như bạch tuộc, y còn ngạc nhiên sao một người nhỏ bé gầy gò như vậy lại có sức lực lớn đến thế!
Giang Hằng lại thử đẩy cái đầu nhỏ đang vùi trong ngực mình ra. Lần này... Y lại đẩy ra được.
Sau đó y liền nhìn thấy một vẻ mặt nhắm mắt nhe răng trợn mắt nịnh nọt! Vẻ mặt này, quả thực... Thà không đẩy ra còn hơn!
Giang Hằng đang cố gắng gỡ móng vuốt của Quý Nhiễm ra lần nữa thì nàng đang ôm y đột nhiên mở mắt! Hai người nhìn nhau vài giây...
“Quý cô nương? Cô nương tỉnh rồi sao?” Giang Hằng thăm dò hỏi, không lẽ cô nương này lại đang mộng du sao?
Quý Nhiễm bình thản đáp: “Ừm, tỉnh rồi.”
“Khụ khụ, vậy, Quý cô nương, trước tiên có thể buông tay ra được không?” Giọng Giang Hằng càng lúc càng nhỏ, luôn cảm thấy không khí có chút không đúng, sao lại cảm thấy mình bây giờ giống như một tiểu tức phụ bị người ta trêu ghẹo vậy.
“Ồ ồ ồ, xin lỗi nhé, có lẽ tối qua ngủ lạnh quá, nên không kiềm chế được mà qua giành chăn của ngươi, vết thương của ngươi không sao chứ?”
Quý Nhiễm nói xong liền định ngồi dậy vén chăn trên người Giang Hằng lên xem vết thương ở bụng y, còn về những cảm xúc xấu hổ ngại ngùng gì đó, nàng hoàn toàn không có một chút nào!
“Không sao, mới đè lên một lát thôi.” Nói xong Giang Hằng rất muốn tự tát mình một cái, mình đang nói gì vậy chứ, cái gì mà nàng mới đè lên một lát, sao có thể nói với một nữ tử như vậy!
Giây tiếp theo, Giang Hằng phát hiện Quý Nhiễm đã vén chăn lên được một nửa thì mới đột nhiên phản ứng lại, chỗ đó của mình vẫn chưa hoàn toàn xẹp xuống... Tuyệt đối không thể để nàng nhìn thấy!
Y một tay nắm lấy chăn, giữ chặt, không cho Quý Nhiễm tiếp tục... Nàng thấy hành động giữ chăn của y, cũng có chút sốt ruột...
“Để ta xem vết thương của ngươi có bị rách không? Ngươi đừng giữ chăn nữa, nếu vết thương bị rách thì hôm qua ta đã uổng công rồi.”
Giang Hằng vội vàng đáp: “Không, không sao đâu, không cần xem.”
“Ta là đại phu, có sao hay không là do ta quyết định!”