Quý Nhiễm sững sờ một lúc lâu mới dần hoàn hồn, nàng, nàng, nàng, lẽ nào đã thật sự xuyên không rồi?
“Người là Thu thẩm? Mẹ của Phúc Bảo?”
“Phải đó, phải đó, Hắc Nữu à, con cuối cùng cũng nhận ra thẩm rồi, ta còn tưởng con sốt đến hồ đồ, ngay cả Thu thẩm cũng không nhận ra nữa chứ!”
Thu thẩm vừa nói vừa dùng tay sờ lên khuôn mặt đỏ bừng của Quý Nhiễm.
“Ôi chao, quả nhiên là nóng rát! May mà hôm nay ta lên núi hái nấm dại phát hiện ra con, nếu không cứ thế này bị sói tha đi cũng không ai hay!”
Thu thẩm nhìn Quý Nhiễm với ánh mắt đầy xót xa.
Quý Nhiễm thầm oán trong lòng, có chắc là mặt nóng không phải do cái tát vừa rồi của bà ấy không?
“Đa tạ Thu thẩm, à mà, Thu thẩm, thẩm cũng tên là Vân Thu sao?”
Nghe Quý Nhiễm đột nhiên hỏi vậy, Thu thẩm ngẩn người, từ khi gả đến thôn Viễn Sơn, mọi người đều gọi bà là Thu thẩm, Thu tẩu, chẳng mấy ai biết bà họ Vân, nha đầu này sao lại biết?
“Phải, sao con biết ta họ Vân?”
“Ồ, con đoán bừa thôi.” Quý Nhiễm buột miệng nói.
Hóa ra Thu thẩm họ Vân, vẫn có chút khác biệt so với tiểu cô Quý Vân Thu của nàng, nhưng thật sự là quá trùng hợp, trông giống nhau như vậy, tên cũng chỉ khác một chữ, liệu giữa họ có mối liên hệ nào không?
Thu thẩm càng ngẩn người hơn, đoán mà cũng chuẩn thế sao?
Nha đầu này hôm nay tỉnh lại sao lại trở nên kỳ lạ như vậy, bà lại nhìn Quý Nhiễm đang thất thần, không tiếp tục chủ đề vừa rồi nữa mà nói: “Nào, Hắc Nữu, để ta cõng con xuống núi.”
“Thu thẩm, con không sao đâu, chỉ là hôm qua lên núi hái rau dại gặp phải mưa lớn, đường núi trơn quá, bị đá vấp ngã đập đầu nên mới bất tỉnh thôi, thẩm yên tâm, con khỏe lắm, còn có thể ôm nam nhân chạy khắp núi nữa cơ.”
Nói xong nàng liền định đứng dậy khoe một chút cơ bắp trên tay, sau đó…
Giây tiếp theo, nàng lảo đảo một bước rồi ngã sõng soài trên đất.
Màn tự vả đến quá bất ngờ, cũng may là Thu thẩm kịp thời đỡ lấy nàng.
“Con còn muốn ôm nam nhân chạy khắp núi nữa à, nha đầu con đã từng chạm vào nam nhân chưa? Lại còn dẻo mỏ với ta, mau ngoan ngoãn nghe lời, để ta cõng con xuống núi.”
“Thôi được… Vậy làm phiền thẩm rồi, sau này có cơ hội nhất định con sẽ biểu diễn sức mạnh cánh tay của con cho thẩm xem.”
“Thu thẩm, thẩm dìu con đi là được rồi, đừng cõng, con ngại lắm.”
Nói xong Quý Nhiễm gãi đầu, nàng thật sự ngại để người phụ nữ trông có vẻ yếu ớt mỏng manh này cõng mình!
Thực ra Quý Nhiễm nói nàng ôm nam nhân chạy khắp núi không hề khoác lác chút nào, mấy năm làm quân y trong đội đặc cảnh, nàng đã không ít lần đi làm nhiệm vụ, gặp phải mấy tình huống cần di chuyển khẩn cấp đến nơi cứu viện, nàng đều ôm thương binh lên rồi chạy, trong đơn vị có rất nhiều người gọi nàng là “Quý Ngưu Ngưu”, không chỉ giỏi y thuật mà sức lực cũng rất khỏe.
Quý Nhiễm nắm chặt tay để cảm nhận sức lực của cơ thể này, rồi bất đắc dĩ thở dài một hơi.
“Mềm như bãi bùn nhão, yếu ớt quá đi mất!”
“Hả? con nói gì?” Thu thẩm hỏi.
“Ồ, Thu thẩm, con nói là đừng quên mang theo rau dại con hái!”
Thu thẩm nghe Quý Nhiễm nói đến rau dại, liền lấy đeo chiếc gùi đựng đầy rau dại bên cạnh nàng lên người bà trước, sau đó mới đỡ nàng.
“Lần này con hái được không ít rau dại nhỉ, mang trên lưng cũng nặng ra phết! Chắc chắn có thể bán được không ít tiền!”