Xuyên Thành Nông Nữ Sát Phu, Tướng Quân Sủng Nàng Lên Tận Trời

Chương 1: Xuyên không tỉnh lại

Trước Sau

break

“Hắc Nữu, Hắc Nữu, tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi…”

Đầu óc Quý Nhiễm ong ong, bên tai không ngừng vang lên tiếng gọi của một người phụ nữ trung niên.

Nàng gắng sức mở mắt, nhưng mí mắt cứ như bị hồ dán chặt, cố thế nào cũng không mở ra được…

Bất chợt, Quý Nhiễm cảm thấy huyệt Nhân Trung dưới mũi đau nhói, không khỏi chau mày…

Ngay sau đó, má nàng cũng bắt đầu nóng rát, đến cả tai cũng hơi ong ong…

Một ý nghĩ đột nhiên xông vào đại não, nàng bị người ta tát!

Điều này sao nàng có thể nhịn được! Đánh vào đâu cũng được, nhưng tuyệt đối không được đánh vào mặt nàng! Chẳng lẽ không biết đánh người được không đánh vào mặt hay sao?

Quý Nhiễm tức giận mở bừng mắt, tầm nhìn dần dần rõ, sau đó, đập ngay vào mắt nàng là gương mặt một người phụ nữ đang phóng đại!

Trông người này sao lại có chút quen thuộc!

Người phụ nữ đang dùng khăn đội đầu màu xám quấn tóc, ước chừng khoảng ba mươi tuổi, ngũ quan nhìn chung rất diễm lệ, đôi mắt đào hoa dưới hàng chân mày lá liễu khẽ xếch lên, sống mũi cao thẳng nhỏ nhắn, đôi môi tuy hơi khô nứt nhưng không dày không mỏng, rất ưa nhìn.

Nhưng tiếc thay, sắc mặt bà lại vàng vọt, da dẻ thô ráp, cộng thêm khuôn mặt đầy tàn nhang, ăn mặc cũng quê mùa, lập tức kéo điểm nhan sắc của bà ấy xuống không ít.

Khoan đã, đôi mày này, sao càng nhìn càng giống tiểu cô chỉ lớn hơn nàng sáu tuổi, vị chuyên gia trang điểm chẳng mấy khi nghiêm túc Quý Vân Thu của nàng vậy!

Quý Nhiễm vừa tỉnh lại, đầu óc vẫn còn mơ màng, cứ ngỡ tiểu cô đang bày trò hóa trang, cố tình làm xấu mình nên mới trang điểm thành ra thế này, vừa định buột miệng gọi “tiểu cô”.

“A, tốt quá rồi, Hắc Nữu à, con cuối cùng cũng tỉnh, con tỉnh là thẩm yên tâm rồi!”

“Vừa rồi ta gọi mãi mà con không dậy, thật sự dọa chết ta rồi!”

Người phụ nữ thấy Quý Nhiễm mở mắt, vẻ mặt lập tức từ lo lắng chuyển sang kích động, bà vừa lay cánh tay Quý Nhiễm vừa vui vẻ nói.

Quý Nhiễm nhìn người trước mặt, cuối cùng khàn giọng hỏi: “Thẩm? Người không phải tiểu cô của ta sao?”

“Ta là Thu thẩm đây! Con không nhận ra ta nữa à?” Thu thẩm có chút sốt ruột, không biết phải làm sao.

Không phải tiểu cô? Lẽ nào chỉ là người có nét giống tiểu cô thôi sao?

Quý Nhiễm lại cẩn thận ngắm nghía người phụ nữ này một lát, quả nhiên chỉ là trông rất giống mà thôi.

Da dẻ không đẹp bằng tiểu cô, khí chất cũng hoàn toàn khác biệt, khí chất của người này quá ôn hòa, rõ ràng không có sự phóng khoáng và tự tin của tiểu cô, xem ra là nàng đã nhận nhầm người.

“Vậy là thẩm đánh con sao?” Quý Nhiễm đổi sang một câu hỏi khác rất quan trọng.

“Ờm…”

Bầu không khí bỗng chốc trở nên hơi khó xử.

“Ta gọi mãi không thấy con tỉnh, thật sự sốt ruột quá mới không nhịn được mà đánh con một cái, chắc là không đau lắm đâu nhỉ?”

Thu thẩm có chút ngại ngùng, khuôn mặt tràn đầy vẻ chân thành.

Đánh một cái, lại còn không đau lắm ư? Trực tiếp đánh cho hồn phách nàng nhập vào thân xác này luôn rồi đấy!

Đợi đã, không phải nàng đang cấp cứu cho thương binh trong nhiệm vụ bắt cướp hay sao?

Thương binh đâu rồi?

Sao nàng lại ngất đi?

Người đã đánh thức nàng là ai?

Quý Nhiễm vội vàng nhìn quanh, phát hiện mình đang ở trong một khu rừng núi xa lạ.

Đột nhiên, vô số ký ức xa lạ như nước biển đổ ngược tràn vào đầu nàng…

Thu thẩm bên cạnh căng thẳng nhìn Quý Nhiễm, cũng không biết Quý Nhiễm đang nghĩ gì, vẻ mặt liên tục thay đổi, bà cũng không dám lên tiếng làm phiền, chỉ sợ Quý Nhiễm vừa tỉnh lại còn chưa hoàn hồn, đành phải cẩn thận nắm lấy tay nàng, giữ cho nàng bình tĩnh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc