Xuyên Thành Người Qua Đường Trong Thế Giới Thịt Văn

Chương 78: Quyển 3: Sư phụ luyến đồng yêu tôi

Trước Sau

break

Sư phụ cô thực sự rất nguy hiểm, giống như treo một tảng đá to lớn trên đỉnh đầu Hứa Trân Trân, không biết khi nào không chịu nổi nữa mà rơi xuống!
Chẳng qua, điều mà Hứa Trân Trân lo lắng không đến, qua mấy năm, từ năm tuổi đến mười một tuổi, sư phụ cô thực sự chỉ là đơn thuần ôm cô ngủ, mặc dù vẫn không cho cô mặc quần áo, càng không cho phép cô đưa ra yêu cầu chia giường.
Năm mười tuổi, cô dè dặt đề cập đến việc bây giờ cô đã là một đại cô nương rồi, nên chia giường ngủ với sư phụ. Mặc dù vẻ mặt hắn trầm như nước nhưng cũng không mắng cô, chỉ xoay người ra ngoài phá nổ một mỏm núi. Từ đó về sau, Hứa Trân Trân không dám đề cập đến đề tài liên quan nữa, tránh lần sau hắn cho nổ tung luôn cả cô.
Khi sắp đến mười hai tuổi, cô hành kinh, sư phụ Vệ Trường Phong của cô còn tinh tế hơn người mẹ thân sinh của cô mà chuẩn bị chu đáo đồ vật, tinh tế đến mức Hứa Trân cảm thấy xấu hổ.
Sau ngày hết hành kinh, khi sư phụ Vệ Trường Phong và Hứa Trân Trân tắm rửa xong, Vệ Trường Phong không ôm cô vào lòng như thói quen mà đặt cô trên giường, nhìn xuống cô nói: “Từ hôm nay trở đi, ngươi có thể tu luyện công pháp tầng thứ hai.”  
Gì, tầng thứ hai gì cơ?
Chẳng lẽ hôm nay thật sự phải song tu sao? Cô vẫn còn quá nhỏ! Không, cái loại này kích cỡ quái vật, xin cho phép cô lớn thêm ba trăm năm nữa!
Vệ Trường Phong khom người, giọng nói trở nên trầm thấp: “Đừng khẩn trương, tu luyện tầng thứ hai sẽ không cảm thấy đau đớn đâu…”
Ngươi chắc chứ? Hứa Trân Trân kiềm chế bản thân không nhìn chỗ kia, mặc dù mấy năm nay đã trộm ngắm rất nhiều lần nhưng vẫn không tích cóp đủ lá gan tiếp thu cái thứ kia!
Một tay Vệ Trường Phong đặt cạnh người Hứa Trân Trân, một đầu tóc bạc như tuyết xõa xuống, che khuất một nửa gương mặt tinh xảo như tranh vẽ của hắn, dù đã nhìn rất nhiều lần , Hứa Trân Trân vẫn sẽ nhìn đến lóa mắt, chỉ là… Không biến thái như vậy thì tốt rồi.
Ai có thể tưởng tượng nhân vật thần tiên trăng thanh gió mát như vậy, bây giờ lại đang dùng ngón giữa sờ soạng nơi riêng tư của đồ đệ nhỏ mười hai tuổi của hắn chứ, tuy rằng động vừa dịu dàng vừa cẩn thận, nhưng vẫn không thay đổi được sự thật hắn là biến thái!    
Ngón tay thon dài như ngọc của Vệ Trường Phong nên đi hái hoa, đánh đàn, nhưng hắn chỉ có hứng thú tìиɧ ɖu͙© mạnh mẽ với nơi riêng tư của đồ đệ nhỏ.
Hắn chậm rãi vuốt ve, đầu tiên sờ thịt trai nho nhỏ của cô, sau khi sờ ướt lại dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào chỗ lõm nhỏ kia. Hắn sẽ không tùy tiện cắm vào mà chỉ dùng đầu ngón tay mát xa nơi đó nhè nhẹ theo vòng tròn.
Rõ ràng là hắn đang làm chuyện dâm loạn bé gái nhưng đôi mắt hắn lại trong suốt, ngay thẳng. Hắn không hề e dè mà nhìn thẳng vào mặt Hứa Trân Trân, không bỏ qua một biểu cảm nào trên gương mặt cô.
Không biết tại sao mà Hứa Trân Trân cảm thấy ánh mắt của hắn có chút quen thuộc, giống như cô đã từng gặp qua ánh mắt này ở một nơi nào đó, là chuyện khi nào chứ? Cô hoàn toàn không nhớ ra.
Nhưng loại ánh mắt nhìn thẳng này như có thể bao phủ toàn bộ người cô khiến cô không cách nào chán ghét hắn được, dù cho hắn là lão quái vật quái gở luyến đồng, cô cũng không cách nào chán ghét hắn.
Hơn nữa, hắn lớn lên quá con mẹ nó đẹp, ngay cả một bé gái như cô khi nhìn khuôn mặt này cũng bị trêu chọc đến phấn khích!  

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc