“Thật phiền phức, ta chọn cho ngươi một bộ quần áo vậy.”
Núi quần áo biến mất trong nháy mắt, chỉ còn một váy lụa nhỏ màu hoa cẩm chướng. Quả nhiên đàn ông chọn quần áo cho mấy cô gái nhỏ không phải màu hồng nhạt thì cũng là hồng phấn.
Đương nhiên quần áo cũng là tự tay hắn mặc cho, cả đôi giày nhỏ thêu hình con bướm điểm xuyến cặp dạ minh châu cũng là do Vệ Trường Phong tự tay đeo cho cô.
Nhưng chỉ cần có Về Trường Phong ở đây, đôi giày mới của cô sẽ không có cơ hội chạm đất.Vệ Trường Phong vẫn luôn ôm cô, bay nhanh về phía Thiên Sơn, đến con đường dẫn tới ngọn núi phía sau Thiên Sơn, Vệ Trường Phong cởi bỏ lớp ngụy trang rồi tiếp tục lên núi ——Vẻ ngoài gây chấn động của hắn nếu không ngụy trang thì hoàn toàn không cách nào đi lại trong nhân gian.
Khi đến ngọn núi phía sau thuộc về một mình Thiên Sơn lão tổ, Hứa Trân Trân cho rằng hắn sẽ giống như người người tu tiên trong ŧıểυ thuyết phân cho cô một tòa động phụ, sau đó cho cô một hai bộ công pháp thần kỳ, để cô một mình tu luyện.
Nhưng từ trước đến nay biến thái đều không đi theo con đường bình thường. Chỗ ở Vệ trường Phong phân cho cô chính là nơi hắn ở, thậm chí buổi tối cùng ngủ trên một cái giường! Mà công pháp thì không có gì bất ngờ, chính là quyển Mật Tông song tu nhập môn!
Để một cô nhóc năm sáu tuổi tu luyện công pháp song tu chẳng phải quá điên rồ sao?
Có lẽ là ánh mắt của Hứa Trân Trân dừng ở hai chữ song tu hơi lâu nên đã khiến Vệ Trường Phong chú ý, hắn liếc mắt, thản nhiên nói: “Đừng lo lắng, vi sư sẽ giúp đỡ ngươi tu luyện, sẽ không để ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Giúp ta tu luyện thế nào? Dùng cái chày gỗ của ngươi dùng xong ta cũng chết luôn ấy hả?
Hứa Trân Trân không ngừng châm biếm trong lòng nhưng nào dám có dị nghị gì? Một cô nhóc khoảng năm sáu tuổi sao có thể chống lại một lão quái vật siêu cấp hơn ba trăm tuổi chứ? Phỏng chừng hắn chớp mi một cái là đã có thể lấy mạng cô rồi!
Do đó Hứa Trân Trân chỉ có thể cam chịu số phận tu luyện quyển công pháp đáng ngờ này, cũng may quyển nhập môn nhìn có vẻ không cần hai người “tương tác”, điều này làm cho Hứa Trân Trân, người bị thể tích của cây gậy khổng lồ dọa trong lòng được an ủi đôi chút.
Nhưng nguy cơ cũng không vì vậy mà loại trừ, ngược lại luôn luôn tồn tại. Ban ngày còn tốt, hắn chỉ đứng ở xa xa xem cô tu luyện, nhưng đến buổi tối, tên sư phụ biến thái này sẽ lột sạch quần áo cả hai, sau đó ôm cô cùng nhau ngủ!
Mặc dù không nổi điên mà giở trò với đứa trẻ như cô, nhưng khi Hứa Trân Trân nửa tỉnh nửa mơ không chú ý đụng đến chỗ kia, luôn cảm giác được nơi đó có xu hướng cứng lên!