Dường như cảm thấy sự căng thẳng của cô ta rất kỳ quái, Thịnh Hạ liếc nhìn một cái rồi đột nhiên quay sang Phong Cảnh Húc, đôi mắt đen lánh sáng rực: "Mẹ thấy bên kia là cửa hàng trò chơi thực tế, chúng ta qua đó xem thử đi?"
Phong Cảnh Húc vốn đang sợ cô sẽ kéo mình đi dạo phố, nghe thấy chỉ là đi cửa hàng trò chơi thì lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Đi thôi."
Thịnh Lam Thu: "...?"
Thấy hai người họ thực sự bỏ mặc lũ trẻ đang chơi bên trong để rẽ vào cửa hàng trò chơi, cô ta sững sờ một lúc, theo bản năng liếc nhìn về phía quán cà phê rồi nghiến răng đuổi theo, tỏ vẻ lo lắng nói: "Nhưng chúng ta đột nhiên rời đi như vậy, bọn trẻ sẽ lo lắng lắm đấy? Chị thật sự yên tâm sao?"
"Bên trong đều có camera, nếu có vấn đề gì, nhân viên công tác chắc chắn còn khẩn trương chạy tới trước cả chúng ta nữa kìa."
Thịnh Hạ liếc cô ta một cái đầy kỳ quái: "Có gì mà phải lo lắng chứ?"
Thịnh Lam Thu nghẹn lời, hít sâu một hơi rồi mỉm cười giải thích: "Em chỉ cảm thấy bọn trẻ đột nhiên phát hiện người lớn không ở bên cạnh thì sẽ sợ hãi thôi."
"Vậy cô cứ quay lại đó đi, tôi với Tiểu Húc đi cửa hàng trò chơi là được rồi."
Thịnh Hạ rất "thiện giải nhân ý" mà nở nụ cười đầy vẻ ưu việt: "Trẻ con nhà tôi tự lập lắm, tôi rất yên tâm."
Nụ cười trên mặt Thịnh Lam Thu cứng đờ trong chốc lát: "Không cần đâu, em vẫn nên đi cùng chị."
Nếu chỉ có mình cô ta vào quán cà phê thì chụp được cái gì nữa? Bây giờ cô ta chỉ hy vọng người kia có thể cơ linh một chút, thấy họ không vào quán cà phê thì biết đường âm thầm bám theo.
Vào đến cửa hàng trò chơi, không ngờ bên trong rất đông người, hình như đang tranh nhau mua một loại trò chơi mới phát hành. Thịnh Hạ lập tức sáng mắt, chọc chọc vào tay Phong Cảnh Húc, giục cậu mau đẩy mình qua đó.
Nhìn hàng dài người chen chúc, mặt Phong Cảnh Húc đen sầm lại. Cậu biết ngay mà, Thịnh Hạ nhất quyết bắt cậu đi theo tuyệt đối là có âm mưu! Vừa định cứng rắn từ chối, cậu đã thấy Thịnh Hạ nhu nhược ôm lấy ngực, hàng mi dài run rẩy, đôi mắt đen đẫm nước trông thật đáng thương: "Hầy, mẹ chẳng qua chỉ muốn được gần gũi với Tiểu Húc hơn một chút thôi mà..."
"Bà câm miệng đi, nói ít thôi!"
Vừa thấy cô mở miệng, Phong Cảnh Húc đã phản xạ có điều kiện mà nhảy dựng huyệt thái dương, trực giác bảo rằng cô chắc chắn chẳng nói được lời nào tử tế. Nhác thấy Thịnh Lam Thu đang nhìn chằm chằm hai người, cậu theo bản năng ngắt lời cô, mặt hết xanh lại đỏ. Cuối cùng vẫn phải đè chặt vành mũ, nghiến răng nghiến lợi sải bước dài qua đó xếp hàng.
Thịnh Hạ vô tội chớp chớp mắt, hơi nước trong mắt nhanh chóng biến mất, cô cong mắt mỉm cười đuổi theo.
Thế nhưng không ngờ đến khi vất vả lắm mới gần tới lượt, cô ngó đầu nhìn thử thì phát hiện thứ họ đang tranh nhau mua là trò chơi thể loại mạt thế. Sắc mặt cô lập tức cứng đờ, uể oải định rời đi.
Gân xanh trên trán Phong Cảnh Húc nhảy tưng tưng: "... Bà rõ ràng là đang chơi xỏ tôi đúng không?"
Lần này cô thực sự không cố ý, giọng Thịnh Hạ đầy vẻ vô tội: "Làm sao mẹ biết đó là trò chơi mạt thế chứ? Nếu là loại khác, mẹ chắc chắn sẽ mua."
Ở mạt thế quá lâu rồi, giờ thấy trò chơi liên quan là cô muốn nôn, đặc biệt là không thể chịu nổi thể loại zombie và quái vật.
Phong Cảnh Húc vốn định nổi hỏa, nhưng nghe cô nói vậy, cậu đột nhiên nheo mắt lại: "Không phải là bà sợ zombie đấy chứ?"
Nhận ra ý đồ bất thiện của cậu, Thịnh Hạ nheo đôi mắt đen lại, nghiêm túc phủ nhận: "Đương nhiên là không rồi."
Cô nói rất chân thành, nhưng làm sao Phong Cảnh Húc tin được? Đôi mắt đen sau lớp kính râm của cậu lộ rõ vẻ hưng phấn. Không ngờ người đàn bà như Thịnh Hạ lại sợ trò chơi mạt thế, đúng là quá yếu đuối! Khóe môi mỏng của cậu đắc ý nhếch lên, trong lòng không khỏi sướng thầm. Giao phong với cô lâu như vậy, cuối cùng cậu cũng nắm được điểm yếu của cô, nghĩ đến thôi đã thấy xúc động muốn khóc.
Hừ, để xem sau này bà còn cậy quyền làm mẹ mà nói hươu nói vượn được nữa không!
Thấy thiếu niên không giấu nổi vẻ hưng phấn, Thịnh Hạ chống cằm, khóe môi khẽ cười. Cô đã nghiêm túc phủ nhận rồi nhé, nên nếu "con trai quý tử" có hiểu lầm rồi sau này định làm gì thì cũng không liên quan đến cô đâu nha.
Nghĩ đến sự tàn nhẫn của ký chủ trong trò chơi, hệ thống thầm lặng thắp một nén nhang cho chàng đỉnh lưu trẻ tuổi ngây thơ này.