| Dịch giả | Giai Nhiên |
| Tình trạng | Còn tiếp |
| Thể loại | Ngôn Tình Đô thị Hệ Thống Xuyên Sách Ngôn Tình Sủng Ngôn Tình Tổng Tài |
Thịnh Hạ tỉnh lại phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết "Mẹ kế hào môn ngọt sủng". Nhờ có hệ thống, cô biết được trong tương lai mình sẽ phải tham gia một chương trình thực tế về gia đình. Ở đó, cô đóng vai trò là "nhân vật đối chiếu" để làm nổi bật nữ chính, không chỉ bị cư dân mạng chửi bới là bà mẹ kế quái đản mà cuối cùng còn có kết cục vô cùng thê thảm.
Đứa con riêng ngỗ nghịch là một ngôi sao đình đám, cậu em chồng đào hoa phong lưu, cô em chồng sống khép kín chỉ đam mê vẽ tranh, còn hai đứa nhỏ sinh đôi thì sợ cô đến mức không dám xuất hiện. Người chồng hào môn thì quanh năm không về nhà, còn lạnh lùng tuyên bố cô cứ coi anh như không tồn tại.
Quá tốt rồi, đây đúng là cuộc sống nghỉ hưu lý tưởng!
Vừa trở về từ Mạt Thế, Thịnh Hạ chỉ muốn nằm yên tận hưởng nhưng lại bị hệ thống cưỡng chế phải giữ đúng thiết lập nhân vật của nguyên chủ để thúc đẩy cốt truyện và hoàn thành nhiệm vụ.
Thịnh Hạ: Được thôi!
Thế là…
Đứa con riêng ngỗ ngược giận dữ xông vào: "Thịnh Hạ, bà bị điên thật à? Muốn chết thì đừng có liên lụy đến tôi!" Thịnh Hạ uể oải ngước khuôn mặt tái nhợt lên, tay ôm ngực khẽ thốt: "Khụ khụ… con nói gì cơ?"
Đứa con riêng lập tức sợ tới mức mặt trắng bệch hơn cả Thịnh Hạ, hoảng loạn đỡ lấy cô: "Tôi... tôi bảo là để tôi lo cho bà! Thuốc của bà đâu rồi?"
Cậu em chồng phong lưu hài hước trêu chọc: "Anh cả không có nhà, Hạ Hạ có muốn cùng tôi…"
Thịnh Hạ đưa tay đỡ đầu, người lung lay sắp ngã, cánh môi không chút huyết sắc. Cậu em chồng lập tức thành thành thật thật bưng trà rót nước: "Ấy, chị dâu, chị vừa mới bị tai nạn nên cần tĩnh dưỡng. Muốn làm gì cứ bảo tôi, tôi vẫn giúp đỡ việc nhà được mà."
Cô em chồng thì nhút nhát tránh né: "Đừng nói chuyện với tôi."
Thịnh Hạ lặng lẽ điều khiển xe lăn rời đi, bóng lưng trông còn cô độc và u sầu hơn cả cô em chồng. Cô ấy do dự hồi lâu rồi đuổi theo: "Chị… chị có muốn xem tranh tôi vẽ không?"
Cặp song sinh đồng thanh: "Mẹ kế độc ác…" Thịnh Hạ lười biếng kéo hai đứa nhỏ vào lòng, lim dim như sắp ngủ. Bị vùi trong lồng ngực thơm mềm, hai nhóc tì lập tức đỏ mặt: "Bị... bị bắt nạt thế này cũng không phải là không thể chấp nhận được..."
Nữ chính nguyên tác: "Cô biết tại sao chồng mình quanh năm không về nhà không? Thật ra anh ấy đã có người trong mộng rồi… Tôi lừa cô đấy!"
Thịnh Hạ vốn đã thuần thục chọn vị trí đẹp để chuẩn bị ngất xỉu, nghe vậy liền mở bừng mắt đầy hy vọng.
Nữ chính nguyên tác: "... Cô định ăn vạ chuyên nghiệp đến mức nào nữa hả?"
Chứng kiến tất cả những chuyện này mà không biết sai ở đâu, hệ thống: ?
Thịnh Hạ: …
Đến khi người chồng hào môn về nhà, anh kinh ngạc phát hiện cả gia đình đều đã bị Thịnh Hạ "thao túng tâm lý". Thậm chí chỉ cần anh nói to tiếng một chút, những đứa em đã ném cho anh những ánh mắt khiển trách, oán hận anh không biết xót thương vợ.
Nhớ lại bản báo cáo sức khỏe mới nhất của Thịnh Hạ, Tổng giám đốc Phong: "?"
Cô ấy rõ ràng rất khỏe mạnh, bệnh chỗ nào chứ?
Thịnh Hạ: Ai bảo "bệnh lười" thì không tính là bệnh?
Ít lâu sau… Vị Tổng giám đốc Phong vốn luôn đam mê với công việc đột ngột từ chối một buổi tiệc tối quan trọng, anh thong thả giải thích: "Trong nhà có cô vợ xinh đẹp nhưng yếu đuối, không thể tự chăm sóc bản thân đang kêu gọi, xin lỗi tôi phải về gấp."
Mọi người: ?
Hệ thống hoàn toàn bất lực: [...] Thôi được rồi, tôi cũng buông xuôi đây.