Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện

Chương 35

Trước Sau

break

Thiếu niên đang đứng ở cửa cầu thang, lớp băng gạc đã được tháo xuống. Có lẽ cậu vừa mới huấn luyện xong và đã tắm rửa, những sợi tóc mái lưa thưa trên trán vẫn còn vương chút hơi ẩm, càng làm tôn lên vẻ đĩnh đạc, kiệt ngạo và soái khí.

Ban đầu Thịnh Hạ định để quản gia đưa bọn trẻ đi công viên giải trí, nhưng vừa nhìn thấy cậu, mắt cô bỗng đảo quanh, rồi cong mắt mỉm cười chào hỏi: "Tiểu Húc dậy sớm thế, ăn cơm chưa con?"

Thái độ mà cô tự cho là hiền lành đó, trong mắt Phong Cảnh Húc lại đầy rẫy sự bất thiện, khiến lông tơ sau gáy cậu dựng đứng cả lên. Nếu không phải nhờ khí tiết chống đỡ, có lẽ cậu đã quay người chạy thẳng. Cậu nắm chặt tay vịn cầu thang, cảnh giác đầy nghi hoặc: "Bà lại đang tính toán cái gì đấy?"

"Gì cơ? Con ăn sáng rồi à." 

Thịnh Hạ gật gật đầu: "Dù sao con cũng đang nhàn rỗi hay là đi ra ngoài chơi với mẹ và các em đi."

"Đi ra ngoài với bà?" 

Phong Cảnh Húc chẳng cần suy nghĩ mà từ chối thẳng thừng, kèm theo tiếng cười lạnh mỉa mai: "Tôi có điên mới đi cùng bà, chắc chắn bà lại định giáo huấn tôi đúng không?"

Thế này không ổn rồi, "con trai quý tử" sao cứ mãi nghĩ xấu về cô như vậy, thật chẳng có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ chút nào.

Thịnh Hạ giả vờ yếu ớt ho khẽ hai tiếng, liền thấy "chú chó dữ" đối diện nhạy bén dựng đứng lỗ tai, sợ bị ăn vạ mà liên tục lùi lại hai bước. Cô suýt chút nữa thì phì cười. Cô thuận thế che môi cúi đầu, sắc mặt tái nhợt yếu đuối, hàng mi dài rủ xuống tạo thành một khoảng bóng mờ: "Thôi, Sâm Sâm, Nhiễm Nhiễm, mẹ đã tận lực rồi."

Cặp song sinh: "?" 

Phong Cảnh Húc: "?"

"Vốn nghĩ khó khăn lắm mới đến cuối tuần, anh trai các con cũng rảnh rỗi ở nhà, vừa hay có thể cùng các con đi chơi để tăng tiến tình cảm." 

Thịnh Hạ thâm thúy thở dài, gương mặt tinh xảo lộ vẻ u buồn: "Ai ngờ Tiểu Húc thà ở nhà một mình chứ không chịu đi, xem ra tình cảm cũng đã phai nhạt, không quan trọng nữa rồi."

Cặp song sinh đang nằm trong lòng Thịnh Hạ, đồng loạt mở to đôi mắt tròn xoe, cùng lúc ngẩng đầu nhìn lên: "Anh ơi?"

Phong Cảnh Húc: "..."

Cảm nhận được huyệt thái dương đang nhảy lên thình thịch một cách quen thuộc, cậu nghi ngờ không biết chứng não chấn động của mình đã khỏi hẳn chưa, chắc chắn là ở nhà bị Thịnh Hạ chọc tức quá nhiều rồi. Cậu rất muốn giữ cốt cách mà từ chối, không để Thịnh Hạ xoay như chong chóng. Thế nhưng nhìn thấy hai đứa nhỏ đang nhìn mình đầy thắc mắc xen lẫn mong chờ, cậu nhếch môi cười gượng gạo: "Làm gì có chuyện đó. Chẳng phải tôi cần chuẩn bị một chút rồi mới đi cùng mọi người sao?"

Hừ, nói giỡn à, cậu dù gì cũng là "đỉnh lưu" mới nổi, đi ra ngoài rất dễ bị nhận ra và chụp ảnh đấy!

Khi Phong Cảnh Húc hầm hầm đầy miễn cưỡng quay về thay quần áo, bảo mẫu Diệp nhìn cặp song sinh đang vui vẻ chạy tới chào tạm biệt mình. Cô ta cắn môi, mặt đầy lo lắng định dặn dò điều gì đó. Thế nhưng vô tình chạm phải ánh mắt của Thịnh Hạ, cô ta theo bản năng rùng mình, vội vàng cúi gầm mặt xuống.

Thịnh Hạ ngồi trên xe lăn, rõ ràng đang ở thế yếu, cần phải ngước nhìn cô ta. Nhưng ánh mắt bình tĩnh, lạnh nhạt ấy lại toát ra một áp lực bề trên, khiến cô ta không thốt nên lời. Phu nhân... từ bao giờ lại có khí thế này? Thậm chí còn lạnh lùng đáng sợ y hệt như Phong tiên sinh vậy.

Cô ta hoảng sợ nghĩ, họ lạnh nhạt như vậy, làm sao có thể thực sự quan tâm đến bọn trẻ? Giống như Cảnh Húc thiếu gia rõ ràng không thích hai đứa nhỏ, thậm chí luôn âm thầm đề phòng chúng, vậy mà phu nhân chẳng hề quan tâm, chỉ vì muốn thể hiện tầm quan trọng của mình mà nhất quyết bắt cậu ấy đi theo. Chỉ có hai người họ đưa Sâm Sâm và Nhiễm Nhiễm đi, vạn nhất để lạc mất bọn trẻ thì phải làm sao?

Tuy nhiên, chẳng ai bận tâm đến sự lo lắng của cô ta. Khi Phong Cảnh Húc trở ra, Thịnh Hạ chỉ cần ngoắc tay, cặp song sinh trong lòng cô đã hớn hở chạy theo. Nhìn bóng lưng họ, trông thật sự giống như một gia đình đang đi du lịch vậy. Sắc mặt bảo mẫu Diệp hơi khó coi, nhưng khi thấy quản gia liếc mắt tới, cô ta vội vã cúi đầu.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc