Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 8: Mẹ của Đông Cô

Trước Sau

break

Tuy trấn Hòa Bình không lớn, nhưng từ trường học đến ngõ Ngô Đồng cũng mất mười lăm phút.

Giữa trưa, quán mì chỉ có lác đác vài khách, ngồi chưa đầy một nửa.

Vương Đông Sơ kéo con trai và cháu trai ngồi xuống bàn trống: 

- Cho ba bát mì nước.

Bà chủ tiệm mì nhiệt tình đáp lời, không lâu sau, một cô nương từ hậu viện bưng khay tới, giọng nói ngọt ngào: 

- Mì của ba vị đây ạ.

Ba người Vương Đông Sơ đều ngẩng đầu nhìn, thấy cô nương có mái tóc dài nghiêng, dưới mái có một vết bớt màu xanh đen.

Cô nương dường như không để ý đến ánh mắt của ba người, chỉ mỉm cười gật đầu, rồi đi dọn dẹp bàn khác, sau đó mới quay về hậu viện.

Vương Đông Sơ cười hỏi bà chủ tiệm mì: 

-Đó là khuê nữ nhà đại tẩu à? Thật là người tài đức vẹn toàn, nhìn là biết hiền thục đảm đang.

Bà chủ tiệm mì nghe xong vui vẻ, chưa kịp mở miệng, cửa đã vang lên tiếng cười chói tai.

Vương Đông Sơ nhìn ra cửa, là một phụ nhân trung niên mập mạp mặc áo bông hoa sặc sỡ.

Chỉ nghe bà ta nói mát: 

- Ôi... Hiền thục thì có ích gì. Con gái phải xinh đẹp mới tìm được nhà chồng tốt.

Bà chủ tiệm mì lập tức tắt nụ cười, lạnh lùng nhìn bà ta: 

- Theo tôi ấy à, chẳng nên lấy con gái xinh đẹp đâu. Ai biết được nàng ta đã bàn chuyện cưới hỏi với bao nhiêu nhà rồi?

- Nếu ai cũng giống như Đông Cô nhà bà, ai đưa lễ hỏi hậu hĩnh thì gả cho người đó, kẻ không biết còn khen nhà bà “ trăm nhà muốn cưới con gái nhà này”. Còn người biết chuyện thì lại tưởng là đang tranh vị trí kỹ nữ ở Mãn Hồng Lâu đấy!

- Nương nói sai rồi, các cô nương trong lầu xanh cũng đâu có kiếm được nhiều nhà như vậy đâu.

Con gái bà chủ tiệm mì cầm khăn ra lau bàn, rồi đệm thêm, khiến mụ đàn bà áo hoa cứng họng, bà ta tức giận, dùng ngón tay mập mạp chỉ vào cô nàng: 

- Mày...

Bà chủ tiệm mì quát nhẹ con gái một tiếng, rồi kéo nàng ấy vào hậu viện:

- Thúy Nương nhà tôi nói chẳng sai đâu.

Bà chủ tiệm mì vừa dứt lời, lập tức có người phụ họa.

Người đàn bà áo hoa một mình khó địch lại miệng lưỡi thế gian, bà ta hừ lạnh một tiếng, buông một câu “Các ngươi chỉ giỏi ghen ăn tức ở!" rồi lắc mông bỏ đi.

Sau khi mụ ta rời đi, trong quán lại vang lên tiếng cười nói.

Vương Đông Sơ bèn hỏi thăm bà lão bên cạnh, bà lão rất kiên nhẫn kể lại câu chuyện nhà Đông Cô.

Nhà có hảo nữ, trăm gia tới cầu.

Đông Cô xinh đẹp nên tự nhiên có nhiều người đến hỏi cưới.

Chỉ là nhà họ Đông tham lam vô độ, không biết xấu hổ, vì của hồi môn mà nhiều lần hủy hôn.

Cuối cùng bà lão còn khinh thường nói: 

- Chuyện nhà bọn họ, ai mà chẳng biết, khắp Tây Nam này, chẳng ai không biết.

Lúc này, một người phụ nữ trẻ tuổi lên tiếng:

- Tôi nghe nói, nhà bà ta lần này đã nhắm được một nhà giàu trong huyện, mấy hôm nữa sẽ đến hạ sính.

Bà lão hỏi: 

- Tin tức xác thật à?

Người phụ nữ trẻ tuổi đáp: 

- Nhìn bộ dạng vênh váo của bà ta mấy hôm nay, chắc là tám chín phần mười rồi.

Tuy mọi người đều khinh thường hành vi của nhà họ Đông, nhưng nghe nói Đông Cô sắp gả cho nhà giàu trong huyện cũng không khỏi ghen tị.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc