Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 7: Ăn mì

Trước Sau

break

Vương Đông Sơ nở một nụ cười hiền lành: 

- Thím là người thôn La gia, con trai thím là La Lập Thăng đi học ở đây nên hôm nay thím lên trấn thăm nó. Đợi sau khi tan học, làm phiền cháu gọi Lập Thăng giúp thím nhé.

Vương Đông Sơ nói xong, đưa tay vào giỏ lấy ra ít “trái cây” đưa cho cậu bé trông cửa.

"Trái cây" này là một loại mì chiên giòn, thêm đường thêm mỡ.

Đứa bé trông cửa vươn tay nhận lấy, trước tiên đưa một quả vào miệng, rồi nhét số còn lại vào túi tiền:

- Thím cứ yên tâm, học xong cháu sẽ gọi người cho thím.

Nói xong, nó chuyển băng ghế nhỏ cho Vương Đông Sơ: 

- Mời thím ngồi ạ.”

Dứt lời, nhóc dựa vào cửa nhắm mắt lại, chẳng buồn nhìn Vương Đông Sơ nữa.

Thấy vậy, Vương Đông Sơ lẳng lặng ngồi xuống ghế, cô cũng không nói gì thêm với tiểu đồng.

Tục ngữ có câu, trước cửa tể tướng cũng là quan tam phẩm.

Tuy chỉ là một đứa trẻ giữ cửa học đường, nhưng học đường này là trường học duy nhất trong trấn Hòa Bình, địa vị trong trấn cũng rất cao.

Nhóc tiểu đồng canh cổng này quả thật có vốn liếng để lạnh nhạt với cô.

Vương Đông Sơ ngồi ở cửa, lặng lẽ nghe tiếng đọc sách của học sinh trong sân.

Từng giọng đọc, khi non nớt, khi lại thô ráp, đều lặp đi lặp lại một đoạn ngắn.

Vương Đông Sơ chợt nhớ đến hình ảnh những thiếu niên rung đùi đọc sách trên TV, không khỏi bật cười.

Tiếng đọc sách dần dừng lại, ngay sau đó một giọng nói già nua vang lên.

Vương Đông Sơ liền dịch ghế gần tường hơn, vểnh tai nghe giảng.

Tiểu đồng trông cửa mở mắt liếc Vương Đông Sơ một cái, rồi lại lấy một quả “trái cây” từ trong túi tiền ra nhai.

Vương Đông Sơ chăm chú nghe, càng nghe lông mày càng nhíu chặt.

Lời giảng của phu tử...

- Sao? Thím nghe không hiểu phải không? - Giọng nói trong trẻo của đứa bé giữ cửa vang lên.

Vương Đông Sơ nhìn vẻ mặt cười nhạo của đứa bé, biết nhóc hiểu lầm, nhưng cô chỉ cười lắc đầu.

Đứa bé có chút tiếc nuối: 

- Đọc sách đúng là kén người. Giống như cháu, ngày ngày ngồi đây trông cửa, nghe phu tử giảng bài, mà những thứ trong sách, cháu chẳng hiểu gì.

Đứa bé còn định nói gì nữa thì tiếng chiêng đồng bên trong vang lên.

Nhóc lập tức nhảy dựng lên:

- Thím chờ chút, cháu đi gọi người cho thím.

Vương Đông Sơ giật mình, thì ra đã tan học.

Vương Đông Sơ đứng dậy, đợi một lát, thấy một thiếu niên mặc áo dài xám bước nhanh ra, phía sau còn đi theo một thiếu niên áo xanh.

- Nương!

- Dì nhỏ!

Thiếu niên áo dài xám đứng trước mặt Vương Đông Sơ, cung kính gọi một tiếng nương, chính là La Lập Thăng.

Còn thiếu niên áo xanh thì cười hì hì đứng bên cạnh Vương Đông Sơ: 

- Dì nhỏ ơi, sao hôm nay dì lại đến trấn? Sao không về nhà, bà nội nhắc dì mấy lần rồi.

Người này chính là cháu trai nhà mẹ đẻ Vương Đông Sơ, Vương Dương.

Vương Đông Sơ mỉm cười: 

- Hôm nay dì đến trấn làm việc, tiện thể thăm hai đứa.

Vương Đông Sơ nhìn sắc trời: 

- Trưa nay chúng ta ra ngoài ăn, hai đứa nói một tiếng với người quản lý đồ ăn trong học đường đi.

La Lập Thăng và Vương Dương đều kinh ngạc nhìn Vương Đông Sơ, Vương Dương cười cười, xoay người nói vài câu với đứa bé canh cổng.

- Đi thôi, dì nhỏ ơi, hôm nay dì muốn dẫn chúng cháu đi ăn gì?

Vương Đông Sơ đáp: 

- Đi ngõ Ngô Đồng ăn mì!

- Ngõ Ngô Đồng ư? - Vương Dương kinh ngạc.

Vương Đông Sơ liếc nhìn con trai và cháu trai: 

- Yên tâm, dì đã nghe ngóng rồi, tiệm mì ở ngõ Ngô Đồng kia, hương vị tuy bình thường, nhưng lại có điểm đặc biệt.

Quan trọng nhất là, hàng xóm của tiệm mì đó, chính là nhà Đông Cô nọ.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc