Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 24: Đếm tiền

Trước Sau

break

Tuy gã chưa từng đến pháp hội Tiên Nhân quan này, nhưng ở trên trấn gã cũng từng nghe qua khá nhiều.

Những người đọc sách rất thích đến Tiên Nhân quan xem kinh cầu phúc.

La Lập Cường đề nghị:

- Theo con, ngày mai chúng ta có thể bán một trăm miếng đậu hũ.

Vương Đông Sơ trầm ngâm, gập bàn tay: 

- Vậy nghe con thứ, lát nữa con lên trấn mua đậu hũ đi.

Vương Đông Sơ dặn dò: 

- Con nhớ nói với ông chủ cửa hàng đậu hũ là chúng ta mua nhiều, tốt nhất là mỗi ngày ông ấy đưa đậu hũ đến nhà mình.

- Trước đó con đã nói với ông chủ cửa hàng đậu hũ rồi, hôm nay con lại nói thêm lần nữa, nếu không được thì cùng lắm chúng ta mua ở cửa hàng khác.

La Lập Cường mạnh miệng nói.

Vương Đông Sơ khẽ bĩu môi, đậu hũ nhà khác làm sao ngon bằng cái nhà kia được.

Đậu làm không tốt, mùi vị chắc chắn sẽ kém hơn.

La Lập Tân không hiểu chuyện làm ăn nên ngoan ngoãn ngậm miệng, y chỉ cần nghe lệnh mà làm là được.

Y chờ mẹ và em trai bàn bạc xong mới lên tiếng: 

- Ngày mai là ngày nghỉ tắm gội, em út sẽ về nhà. Nương, ngày mai để con và em hai đi buôn bán là được rồi, nương ở nhà đợi em út đi?

Vương Đông Sơ khoát tay: 

- Không cần, hôm trước mẹ gặp em út rồi, hắn nói ngày nghỉ tắm gội sẽ đến Tiên Nhân quan xem kinh cầu phúc. Chúng ta đến đây buôn bán, vừa lúc gặp hắn.

La Lập Tân đáp: 

- Vậy cũng được.

Lúc xuống núi nhanh hơn lên núi, ba mẹ con dọn dẹp đồ đạc trước, rồi mới đi tìm Đỗ Lão Căn.

Các tiểu đạo đồng quản lý chợ rất tận tâm, nếu đã thuê sạp, tiểu đạo đồng sẽ trông coi giúp.

Đỗ Lão Căn nhìn ba mẹ con Vương Đông Sơ, vẻ mặt phức tạp. Lão nghe nói đậu hũ nhà họ La bán rất chạy, nhiều người muốn mua cũng không được.

Vương Đông Sơ không để ý vẻ mặt của Đỗ Lão Căn.

Khi đi ngang qua Chu Tiên trấn, cô còn ghé cửa hàng thuốc và cửa hàng tạp hóa mua hương liệu.

Về đến nhà, Vương Đông Sơ về phòng ngủ bù, La Lập Tân và La Lập Cường thì mài hương liệu thành bột. Sau khi mài xong, Vương Đông Sơ pha chế theo tỉ lệ, mỗi ngày khi nấu đậu hũ chỉ cần bỏ gia vị vào nồi là được.

Mấy ngày nay, trời chưa sáng cô đã dậy, thiếu ngủ quá cô chịu không nổi.

Khi cô mở mắt ra, trời đã tối đen. La Lập Cường đang ở trong sân lùa gà vào chuồng, La Lập Tân ở trong bếp nấu cháo.

Thấy Vương Đông Sơ tỉnh dậy, La Lập Tân vội vàng múc cháo.

Trong bếp có ngọn đèn dầu nhỏ, cũng đủ nhìn.

Vương Đông Sơ húp bát cháo nhạt nhẽo: 

- Ngày mai chúng ta về, mua hai lạng thịt, mấy ngày nay vất vả, phải bồi bổ.

Ăn cơm xong, ba người lại bắt đầu làm đậu hũ.

Lửa trong bếp bập bùng, soi sáng xung quanh.

Cũng như mọi ngày, mẹ con ba người ngồi trước bếp đếm tiền, Vương Đông Sơ đếm rất nhanh:

- Trừ chi phí, hôm nay kiếm được 81 văn tiền.

La Lập Tân và La Lập Cường bẻ ngón tay, lẩm nhẩm, hồi lâu mới nói: 

- Nhiều quá, nếu bán một tháng, chúng ta có thể kiếm được hơn hai lượng bạc đấy.

La Lập Tân cười toe toét: 

- Còn nhiều hơn con đi làm nghề mộc nữa.

La Lập Cường ngân nga một điệu dân gian, tâm trạng gã rõ ràng rất tốt: 

- Ngày mai chắc chắn sẽ bán được nhiều đậu hũ hơn hôm nay, ngày mai chúng ta sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.

Ánh lửa đỏ rực trong bếp chiếu lên mặt bọn họ, khiến khuôn mặt họ ửng hồng.

- Nếu bán lâu dài, nhà ta nói không chừng có thể làm giàu nhờ bán đậu hũ.

La Lập Tân xoa tay.

La Lập Cường khoanh tay sau gáy, tựa vào tường: 

- Nhà họ La chúng ta làm giàu, chỉ là vấn đề thời gian!
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc