Cổng chào cao lớn sừng sững hiện ra, chính giữa treo bảng hiệu Tiên Nhân quan. Ba chữ "Tiên Nhân quan" được viết bằng nét bút phiêu dật xuất trần, quả rất xứng với “hình tượng” của Tiên Nhân quan.
Hai bên cổng chào là cặp sư tử đá uy vũ hùng tráng, oai phong lẫm liệt. Đi xuyên qua cổng chào, bước lên từng bậc thang, lúc này họ mới chính thức đặt chân đến Tiên Nhân quan.
Trước mắt ba mẹ con là một quảng trường rộng lớn, chính giữa đặt một lư hương đồng khổng lồ, ba cây hương dài cắm thẳng lên trời. Ba mẹ con họ thành tâm bái lạy về phía lư hương, rồi mới vào trong quan để thắp hương.
Trước tiên ba mẹ con quyên góp chút công đức, rồi mới quyết định chia nhau hành động. La Lập Tân đi tìm Tống Tử nương nương, La Lập Cường đi tìm Nguyệt Lão.
Vương Đông Sơ không cầu nguyện gì, cô suy nghĩ một chút, trước tiên đến Tam Thanh Điện bái lạy, sau đó đến Trường Sinh Điện thắp một ngọn đèn cho nguyên chủ là bà Vương.
Khi cô ra khỏi Trường Sinh Điện, La Lập Tân và La Lập Cường vẫn chưa ra, Vương Đông Sơ bèn dạo chơi trong Tiên Nhân Quan.
Trước kia khi cô đọc tiểu thuyết, người ta viết nơi tu tiên linh khí dày đặc. Tiên Nhân quan này có linh khí hay không, Vương Đông Sơ không rõ, chỉ thấy không khí trong núi trong lành, cỏ cây xanh tươi, hương nến nồng đượm.
Trong số các đạo quán ở Đại Hạ, Tiên Nhân quan cũng gọi là nổi tiếng có số có má. Bên trong quan được tu sửa rất mới mẻ, cảnh quan tươi đẹp. Nó nằm giữa sườn núi, phòng ốc cao thấp tầng tầng lớp lớp.
Vương Đông Sơ đi đến cuối quảng trường, nơi đó có một thềm đá dẫn lên trên. Nhưng trước thềm đá có một tiểu đạo đồng canh giữ:
- Vị tín sĩ này, trên núi là nơi các trưởng lão thanh tu, người ngoài không được vào.
Vương Đông Sơ thi lễ, rồi rời đi.
Cô dạo quanh quảng trường hai vòng, hai huynh đệ La Lập Tân cuối cùng cũng ra.
La Lập Tân nói:
- Nương, người đợi lâu rồi.
La Lập Cường hỏi:
- Nương, sao nương ra nhanh vậy?
Vương Đông Sơ nghiêm mặt:
- Là hai đứa quá chậm thì có.
La Lập Cường kể:
- Đại ca nói, mỗi vị tiên nhân trong quan đều bái một lần, ắt có một vị giúp chúng ta.
Vương Đông Sơ bĩu môi:
- Đã bái xong thì xuống núi thôi.
- Được, nương, vừa rồi hình như con thấy nương đi Trường Sinh Điện.
La Lập Cường nói.
Bước chân Vương Đông Sơ khựng lại:
- Ừ, đi thắp một chiếc đèn trường minh cho… cha mấy đứa.
La Lập Tân cười nói:
- Đúng là phải thắp đèn cho cha.
Cha y vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, phải thắp hương cho cha, để cha an tâm đầu thai.
La Lập Cường hỏi:
- Nương, nương cầu nguyện gì vậy?
Vương Đông Sơ đáp:
- Mẹ không tham lam như hai đứa, mẹ chỉ ước một điều — vạn sự như ý.
La Lập Cường: "..."
La Lập Tân cười ngây ngô:
- Nương, đúng là người thông minh.
Mẹ con ba người vừa xuống núi, vừa bàn bạc việc buôn bán ngày mai.
La Lập Tân nói:
- Nương, ngày mai chúng ta có thể làm nhiều đậu hũ hơn chút ít.
Vương Đông Sơ định gật đầu, lại nghe La Lập Cường nói:
- Chút ít thì sợ không đủ. Ngày mai là ngày nghỉ, người đến Tiên Nhân quan chắc chắn đông hơn hôm nay.